– Xem như ngươi lợi hại.
Chân Thanh Hà hợp với rễ sen, giống như là giai nhân sinh trưởng trong sen vậy, nàng ngẩng đầu nhìn cái hồ lớn lơ lửng trên không trung, sắc mặt biến hóa, đột nhiên tiếng sưu sưu truyền tới, vô số lá sen chui vào trong bùn nước, biến mất không thấy gì nữa.
– Nhạc đệ đệ, lúc ngủ nhất định phải mở thật to mắt a. Đề phòng tỷ tỷ sẽ tới lấy đầu lúc đệ đệ ngươi ngủ đó.
Thanh Hà cũng biến mất trong bùn nước, thanh âm từ trong lòng đất truyền tới.
Cả hồ nước trên không trung ầm ầm rơi xuống, hung hăng rơi xuống hồ nước ban đầu, mà một mảnh lá sen kia không ngờ lại biến mất không thấy gì nữa, không còn bất kỳ bóng dáng nào.
Thân thể Chung Nhạc nhoáng lên một cái, từng đầu Giao Long hẹp dài từ bốn phương tám hướng vọt tới, chui vào trong cơ thể hắn.
– Coi như ngươi chạy trốn nhanh… Phụt.
Sắc mặt Chung Nhạc tái nhợt, miệng phun máu tươi, thân thể lung la lung lay, cơ hồ từ trên lưng Giao Long ngã xuống phía dưới.
Hắn nói mình là Long tộc nhất mạch, quen đùa giỡn trong nước, kỳ thực cũng chỉ hù dọa Thanh Hà một chút mà thôi, ỷ vào tên tuổi vang dội của Long tộc.
– Đệ tử nhất mạch của Thuật Thiên Thu này tại sao đều khó giải quyết như vậy? Tại sao đều quỷ dị như thế?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)