– Khó, quá khó!
Từ trong thức hải của Chung Nhạc vang lên giọng của Tân Hỏa, nhỏ như tiếng muỗi vo ve, bởi Tân Hỏa sợ Thánh thành chủ nhận thấy sự tồn tại của mình:
Còn chuyện lao ra khỏi thánh thành thì lại là chuyện không thể nào, bởi trong thánh thành này rất nhiều cao thủ, những nhân vật cấp trưởng lão có khi còn nhiều hơn cả Kiếm Môn. Lại thêm vị thủ lĩnh Thánh thành chủ nữa, quả thật chỉ còn đường chết.
– Chỉ có lại lần nữa bước vào Hắc Sơn bí cảnh, nhưng dù có thể sống sót chạy ra ngoài, ta sẽ chẳng còn đất sống yên ổn ở Yêu tộc nữa.
Lúc này, giọng nói của Thánh thành chủ vang lên từ trong phủ thành chủ:
– Ồ, ngươi chứng minh Long Nhạc không phải Long tộc mà là Nhân tộc như thế nào? Làm sao chứng minh được hắn có liên quan tới sự kiện ở Đại Nguyên Hoang Địa?
Lãng Thanh Vân khom người đáp:
– Mấy ngày nay đệ tử luôn điều tra việc này, lại phát hiện ra một chuyện kỳ quái. Lúc ấy những Luyện khí sĩ tham dự trận đuổi giết Quân Tư Tà trong Đại Nguyên Hoang Địa, cùng những Luyện khí sĩ đã nhìn thấy dấu vết chiến đấu đều lần lượt bỏ mình. Mà dấu vết chiến đấu kia cũng bị người ta xóa đi, hẳn là không còn cách nào tìm được. Ngay cả Luyện khí sĩ nhìn thấy dấu vết chiến đấu đều chết hết, nên đệ tử hoài nghi trong Yêu tộc ta chắc chắn có gian tế của Nhân tộc. Bởi vậy đệ tử không thể tìm được chứng cớ đẻ chứng minh Long Nhạc là Nhân tộc.
Chung Nhạc lòng chấn động: “Có người giết những Luyện khí sĩ đã nhìn thấy dấu vết chiến đấu của ta? Còn xóa đi những dấu vết ấy? Nói như vậy quả thực trong Yêu tộc có gian tế của Nhân tộc!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-250407.png&w=256&q=75)