Trong rừng rậm kia, Côn tộc xuất quỷ nhập thần, mà Ngư Huyền Cơ và Hồ Thất Muội đều bị thương nặng, không còn sức chiến đấu. Chung Nhạc hộ tống cả hai ra ngoài, khiến cả hai lòng vừa cảm kích, lại vừa khiếp sợ.
Côn tộc trong rừng rậm mạnh cỡ nào? Khi tiến vào rừng rậm, cả hai đều đã lĩnh giáo được sự lợi hại của chúng, phải nói là đao thương bất nhập, di chuyển nhanh như điện xẹt, khiến người ta khó mà phòng bị được.
Những Luyện khí sĩ sống sót đều vô cùng cẩn thận, thế mới đi tới được Yêu Thần Minh Vương cung.
Nhưng ở trước mặt Chung Nhạc, lũ Côn tộc này lại không hề có bất cứ hội xuất quỷ nhập thần nào. Bảy lưỡi kiếm khí của Chung Nhạc phân bố ra bốn phía, có cái chui xuyên lòng đất, có cái lại dán vào mặt đất, có cái bay lượn trên không trung, gặp được Côn tộc liền tiêu diệt, móc lấy linh châu từ trong cơ thể chúng. Phải nói là Chung Nhạc vô cùng thành thạo giết chết Côn tộc.
Chung Nhạc bỗng dừng bước lại. Hắn thấy trên mặt đất có mấy hàng dấu chân, khoảng cách giữa các dấu chân chừng bốn mươi trượng, có hai hàng song song, mỗi một dấu chân đều to vài trượng. Mà dấu chân này không phải chân người, cũng chẳng phải chân thú, mà là vết cào kỳ quái do Côn tộc để lại.
Ngư Huyền Cơ và Hồ Thất Muội nhìn theo dấu chân, lòng hoảng sợ, bởi nơi những dấu chân này đi qua, rừng rậm đổ rạp, núi non sụp xuống. Rõ ràng là dấu vết của một Côn tộc vô cùng khổng lồ để lại khi đi ngang qua.
– Quái vật…
Hai người cùng lẩm bẩm:
– Trong Hắc Sơn bí cảnh này, còn một con quái vật khác…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


