Một con thuyền lá nhỏ chạy giữa không trung, bên dưới là một dòng sông vắt ngan bầu trời. Dòng nước ấy chính là do tinh thần lực của Luyện khí sĩ biến thành, chở con thuyền bay đi.
Thuyền cứ thế trôi đi. Dọc đường đi Chung Nhạc nhìn xuống dưới, thấy bên dưới quần sơn nguy nga, nơi nào có núi là nơi đó có Yêu tộc. Không ít những ngọn núi hùng điệp ngập tràn yêu vân, yêu khí rất nặng, hẳn là nhà của Luyện khí sĩ Yêu tộc ở Đông Hoang này.
Thuyền không bay quá cao, hẳn là Ngư Huyền Cơ sợ bay cao sẽ dẫn động lôi đình từ lôi tầng. Đối với Luyện khí sĩ, lôi tầng trên trời cực kỳ nguy hiểm, tu vi càng mạnh, lôi đình bị kéo tới bởi nguyên thần lại càng hung ác, bất cẩn là sẽ bị lôi đình giết chết nguyên thần.
“Yêu tộc khác với Nhân tộc! Luyện khí sĩ Nhân tộc thường tập trung trong Kiếm Môn, còn Yêu tộc lại phân tán khắp nơi. Hơn nữa Luyện khí sĩ Yêu tộc nhiều hơn Luyện khí sĩ Nhân tộc rất nhiều.”
Chung Nhạc híp mắt. Lúc này trong thức hải của hắn, hồn phách đang quan tưởng Toại Hoàng, âm thầm hội tụ Đại Nhật Kim Ô linh vào trong mắt trái. Hắn đang tu luyện, nhưng không hề thả lỏng cảnh giác.
Cho dù là Ngư Huyền Cơ hay Hồ Thất Muội thì đều không phải kẻ lương thiện, nếu tu luyện tới mức quên tất cả, sợ sẽ để bọn họ thừa dịp, chết lúc nào không biết. Mà Ngư Huyền Cơ với Hồ Thất Muội cũng đang phòng bị lẫn nhau. Mặt thì mỉm cười đó, nhưng đều âm thầm đề phòng, chuẩn bị bùng lên ứng đối khi bị đối phương đánh lén.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
