Đột nhiên thiết trùy dừng ngay trước người Chung Nhạc, mà sáu mươi bốn đạo kiếm khí giống như tơ tằm kia cũng đột ngột dừng lại, không giết chết Đàm Chân.
– Đã không có mối thù sâu nặng như biển….
Chung Nhạc và Đàm Chân đồng thời mỉm cười. Chung Nhạc giơ tay thu tơ kiếm lại, Đàm Chân cũng thu hồi thiết trùy, cười nói:
– Đừng đánh nữa, tiếp tục đánh sợ là phải dùng tới hồn binh mới phân được thắng bại. Mà ta với ngươi đều không mang hồn binh, mà cũng chẳng phải huyết hải thâm cừu gì, không cần phải ngươi chết ta sống. Giải tán, tất cả giải tán. Ta không đánh lại Chung sư đệ, các ngươi cũng vậy thôi!
Y phất phất tay với mọi người, cười nói:
– Hay là các ngươi cho rằng các ngươi mạnh hơn ta? Tất cả giải tán đi.
Hai mươi mấy tên Luyện khí sĩ khiêu chiến Chung Nhạc kia mặt đỏ bừng, lặng lẽ rời đi. Thác Vô Lự chần chừ một lát, rồi cũng quay người bước đi. Đàm Chân có tu vi cao hơn gã, thực lực cũng mạnh hơn gã. Nay ngay cả Đàm Chân không làm gì được Chung Nhạc, gã tất nhiên cũng không làm gì được, mà lại còn có hiềm nghi ỷ đông hiếp yếu, gã có niềm kiêu ngạo của riêng mình, không muốn làm như vậy.
Tám vị đường chủ nội môn đều toát mồ hôi lạnh, thấy vậy đều thở phào nhẹ nhõm.
Trận chiến vừa rồi giữa Chung Nhạc và Đàm Chân thật quá dữ dội, thi nhau đưa ra sát chiêu, suýt nữa thì giết người. Nhưng tới thời khắc cuối cùng cả hai đều thu tay lại, nếu không lúc này trên mặt đất đã có hai thi thể rồi.
Dù vậy Chung Nhạc và Đàm Chân vì trúng nhiều chưởng nên trên người có khá nhiều miệng vết thương.
Đột nhiên giọng nói đầy thất vọng của Hiếu Sơ Tình vang lên:
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
