Cha Hứa đi sắp được hai tháng rồi, nhà họ vẫn bị người ta phỉ nhổ, cha Hứa thỉnh thoảng lại bị lôi ra bàn tán mổ xẻ.
Tóm lại, nhà họ Hứa chính là nghèo lại còn mang tiếng xấu, nhân khẩu lại đông.
Trên Hứa Kiều Kiều có một anh cả hai chị gái, dưới còn có một chuỗi bốn đứa em trai chó chê mèo ghét.
Ngoại trừ ba anh chị lớn ở trên, Hứa Kiều Kiều cùng với bốn đứa em trai ở dưới đều là há miệng chờ sung ăn bám.
Cha Hứa vừa chết, chưa nói đến chuyện khác, phần lương của ông mất đi, áp lực nuôi con toàn bộ đổ dồn lên một mình Vạn Hồng Hà.
Cuộc sống của gia đình này có thể tưởng tượng được.
Nhưng cô không muốn bữa nào cũng ăn cám nuốt rau gặm oa đầu đâu!
Hứa Kiều Kiều đau buồn nhắm mắt lại rồi mở ra.
Đột nhiên, một màn hình điện tử trong suốt ngoài cô ra không ai nhìn thấy bất ngờ hiện ra trước mắt cô.
“Nhóm mua hộ mua mua mua”, một bàn tay vàng giúp người khác mua hộ đồ vật thì có một phần trăm cơ hội nhận được hoàn trả vật phẩm thực tế tỷ lệ một đổi một.
Bàn tay vàng này cũng là hôm nay cô mới phát hiện ra, dường như đi theo ký ức kiếp trước của cô cùng đến!
Giao diện nhóm tràn ngập cảm giác công nghệ rất giống thiết kế nhóm chat nào đó mà Hứa Kiều Kiều từng dùng ở kiếp trước.
Nhóm mà, đương nhiên là có trưởng nhóm và thành viên nhóm, Hứa Kiều Kiều chính là trưởng nhóm, bên trong còn có hàng trăm thành viên.
Chỉ là bao gồm cả Hứa Kiều Kiều, tên của tất cả mọi người trong nhóm này đều có màu xám.
Cô thử gửi một tin nhắn.
Quả nhiên tin nhắn không gửi đi được, theo sau là một dấu chấm than chói mắt.
Tuy nhiên trên giao diện cũng xuất hiện một dòng chữ nhỏ nhắc nhở.
[Xin trưởng nhóm mau chóng xúc tiến giao dịch mua hộ đầu tiên hoàn thành nhiệm vụ kích hoạt “Nhóm mua hộ mua mua mua”].
Hóa ra là phải kích hoạt à.
Hứa Kiều Kiều hiểu ra, ngay sau đó một tia ý chí chiến đấu lóe lên trong mắt cô.
Ăn sung mặc sướng, hay là ăn cám nuốt rau, trông cậy vào mi đấy, bàn tay vàng của tôi!
“Mẹ, người vừa nãy bị mẹ đuổi đi là ai thế?”
Hứa Kiều Kiều nuốt khan cái oa đầu, không có chuyện gì cũng kiếm chuyện để nói.
Vừa nãy lờ mờ nghe thấy cái gì mà ế vợ, khắc người thân, cô khá tò mò rốt cuộc là chuyện gì.
Kiếp trước lười, bây giờ cũng lười, chăm chỉ làm lụng kiếp này là không có khả năng rồi, mắng thì mắng đi.
Dù sao thì mẹ cô cũng chỉ được cái võ mồm, nói thật ra, chưa bao giờ động tay đánh đập mấy đứa con.
Ngược lại là người cha Hứa đã khuất, có thể động tay tuyệt đối không động miệng, mang tư tưởng phong kiến tin vào câu thương cho roi cho vọt.
Vừa thấy cái bộ dạng lợn chết không sợ nước sôi này của cô, Vạn Hồng Hà lại tức.
Khổ nỗi đứa con gái út da mặt cực dày, bà có nói thêm nữa cũng chỉ phí nước bọt.
Dứt khoát không tự chuốc lấy bực mình.
Bà hít sâu một hơi nói: “Đón xong hai đứa em trai mày thì tiện đường đến HTX cung tiêu mua nửa cân xì dầu, tiền và tem phiếu tao để trên bàn rồi, tối đợi chị hai mày về bảo nó nấu chút cháo, đừng có hơi tí là nấu cơm gạo lứt, khẩu phần lương thực trong nhà không chịu nổi chúng mày phá đâu, trước khi đi ngủ một bữa ăn no thế làm gì!”
Vạn Hồng Hà tranh thủ giờ nghỉ trưa về nhà, chiều lát nữa còn phải quay lại xưởng.
Đợi vội vã giặt xong ga giường, dặn dò một tràng xong, bà tiện tay cầm một cái oa đầu nhét vào miệng rồi đi làm.
Hứa Kiều Kiều nhanh nhẹn vứt nửa cái oa đầu bột thô còn lại trong tay xuống, hận không thể nhảy cao ba thước.
Cô cầm lấy một hào và tem phiếu trên bàn, hai mắt sáng rực.
Thế nào gọi là đi mòn gót giày tìm chẳng thấy, đến khi đạt được chẳng tốn công?
Cô vừa nãy còn đang nghĩ làm thế nào để hoàn thành nhiệm vụ kích hoạt nhóm mua hộ, không ngờ cơ hội đã dâng đến trước mắt!
Nhà chú út của Hứa Kiều Kiều cũng ở khu tập thể xưởng giày da này, nhưng không cùng một tòa nhà tập thể với nhà Hứa Kiều Kiều, phải cách ba tòa, nhưng cũng chỉ mất năm phút đi bộ.
“Bà nội, là cháu, cháu đến đón Lão Thất Lão Bát.”
Hứa Kiều Kiều dừng lại trước một cánh cửa màu vàng ở tầng ba, quen đường quen nẻo gõ cửa, đây là nhà chú út Hứa Hữu Cương của Hứa Kiều Kiều.
Một lát sau, bà nội của Hứa Kiều Kiều là Dương Tiểu Lan, một bà lão trên mặt đầy nếp nhăn, mặt mày nghiêm nghị không chút nụ cười mở cửa.
Bà đẩy hai cậu bé giống hệt nhau trông rất ngộ nghĩnh bên cạnh cho Hứa Kiều Kiều.
“Theo chị tư chúng mày về đi.”
Hai cậu bé nhìn thấy Hứa Kiều Kiều liền vui mừng nhào tới, mỗi đứa ôm lấy một chân cô.
“Chị tư, sao chị giờ mới đến, hai đứa em đều đói lả rồi!”
Lão Thất phàn nàn như ông cụ non.
Lão Bát khá ngốc nghếch, giục giã.
“Chị tư, bà nội không cho chúng em ăn cơm nhà chú út, chúng ta về nhà ăn cơm nhà mình đi!”
Hứa Kiều Kiều liếc nhìn khuôn mặt hơi sầm lại của bà lão, nhẹ nhàng bịt miệng hai thằng em út.
Ngậm miệng lại đi mấy thằng nhóc thối!
Thời buổi này nhà ai dư dả lương thực chứ, mấy đứa còn muốn ăn cơm nhà người ta, không trách bà nội lại sầm mặt với mấy đứa!
Cô nở nụ cười lấy lòng với bà lão: “Bà nội, vậy cháu đưa Lão Thất Lão Bát về trước nhé.”
Dương Tiểu Lan gọi cô lại, nhét vào tay cô hai củ khoai lang.
Bà lão ánh mắt sâu thẳm, nói: “Khẩu phần lương thực nhà chú út mày thì chúng mày đừng hòng trông mong, hai củ khoai lang này là ông nội mày và tao nhịn miệng bớt ra, mang về luộc cho Lão Thất Lão Bát ăn.”
Đặc biệt chỉ đích danh cho Lão Thất Lão Bát ăn, ý là bảo Hứa Kiều Kiều đừng hòng ăn vụng.
Bà lão thiên vị một cách trắng trợn.
Hứa Kiều Kiều cười giả lả: “Cháu biết rồi.”
Hừ, cô mới không giống như trước kia da mặt dày, người thanh liêm không nhận của bố thí!
Vừa quay người định đi, liền nghe thấy từ trong nhà truyền ra một giọng nữ chua ngoa mỉa mai, kèm theo tiếng ném đồ loảng xoảng bên trong vô cùng chói tai.
“Ái chà chà thảo nào người ta nói, con trai cả cháu trai út, là cục cưng của bà lão, ăn của tôi ở của tôi mà lại đi lo cho người ngoài, hai củ khoai lang giấu giấu giếm giếm cũng phải đút cho nhà con trai cả!
Làm anh cả ra dáng một chút thì chúng tôi cũng không tính toán, đồ chết toi, gây ra họa lớn như vậy, chết rồi còn liên lụy em trai ruột, Hữu Cương nhà chúng tôi đúng là xui xẻo tám đời, anh trai chết phải nuôi hai người già thì thôi đi, cháu trai dăm bữa nửa tháng còn đến cửa xin xỏ, cuộc sống thế này thật sự không sống nổi nữa rồi...”
Trong nhà càng nói càng hăng, càng nói càng không ra gì, mặt bà lão càng lúc càng đen.
Dương Tiểu Lan trước nay chưa từng là người sợ con dâu, lập tức quay đầu chửi lại.
“Đừng có mà nói láo! Tôi và ông lão nhận lương hưu, tháng nào mà tôi chẳng trợ cấp cho các người, cái loại lời nói nuôi tôi và ông lão mà cô cũng dám nói ra, lão nương còn thấy đỏ mặt thay cô!”
Dương Tiểu Lan vừa nổi giận, trong nhà lập tức im bặt.
Chỉ là bà lão chửi thắng con dâu sắc mặt cũng rất kém, đối với ba chị em Hứa Kiều Kiều càng không có sắc mặt tốt.
“Cút cút cút, về nhà chúng mày đi!”
Mới chứng kiến sơ sơ một trận khẩu chiến của bà nội và thím út, Hứa Kiều Kiều cũng nghe ra được cảnh ngộ bị người ta cực kỳ ghét bỏ của hai thằng em út nhà mình ở đây.
Cô thầm thở dài một tiếng.
Đặt vào trước kia lúc cha cô Hứa Hữu Điền còn sống, quan hệ hai nhà tuy chưa đến mức thân thiết khăng khít, nhưng đến cửa đều là tươi cười chào đón, gọi anh gọi chị ríu rít.
Bây giờ ra nông nỗi này, chỉ có thể trách cha cô Hứa Hữu Điền tạo nghiệp quá lớn!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)