Thầy Trương nhíu mày, định nói gì đó rồi lại thôi.
Cuối cùng thầy trầm giọng nói: “Em về nhà bàn bạc kỹ với phụ huynh, không có vấn đề gì thì đến trường tìm tôi làm thủ tục thôi học.”
Thầy không chỉ đồng ý đơn xin thôi học của cô, mà ngay cả khoản học phí nửa học kỳ vừa đòi cũng được cho qua luôn.
Hứa Kiều Kiều vô cùng cảm động, đồng chí Lão Trương, quả là một người thầy tốt!
Trút bỏ được một mối tâm sự, Hứa Kiều Kiều bước chân nhẹ nhõm bước ra khỏi văn phòng giáo viên.
Vừa đẩy cửa ra, trước cửa có một người đang đứng, thế mà lại là Tông Lẫm với vẻ mặt hơi ngơ ngác.
“Bạn học Tông?” Hứa Kiều Kiều gọi cậu.
Tông Lẫm ngẩn người, không phản ứng gì.
Hứa Kiều Kiều bất đắc dĩ nói với cậu: “Bạn học Tông Lẫm, cậu chắn trước cửa rồi, phiền cậu nhường đường một chút.”
Tên này to xác như vậy, đứng một cái là thành ngọn núi nhỏ, ban ngày ban mặt làm thần giữ cửa, ngẩn ngơ cái gì chứ!
Tông Lẫm cúi đầu nhìn, quả nhiên chắn đường rồi, cậu lập tức né sang một bên.
“Cảm ơn.”
Thuận miệng một câu, Hứa Kiều Kiều lướt qua cậu rời đi.
Cô không quay đầu lại, nên cũng không nhìn thấy biểu cảm hơi sốt ruột của Tông Lẫm, còn cậu, ngay sau khi cô đi, đã bước nhanh vào văn phòng của thầy Trương.
Giờ nghỉ trưa là thời gian ăn cơm của học sinh.
Thông thường, học sinh hoặc là ăn ở nhà ăn, hoặc là tự mang hộp cơm.
Hứa Kiều Kiều thuộc nhóm mang hộp cơm, hộp cơm do Vạn Hồng Hà chuẩn bị, ba chị em cô, Lão Ngũ và Lão Lục mỗi người đều có một hộp cơm nhôm.
Bữa ăn hôm nay của cô là nắm rau dại ăn kèm củ cải khô muối, từ sáng để trong túi xách đến trưa, vừa lạnh vừa cứng.
Cái này ăn vào không đau dạ dày mới lạ, nuốt không trôi!
Bạn cùng bàn Lưu Tiêu Cần hôm nay ăn thịt thái lát xào cải thảo, mỡ màng bóng loáng. Thấy Hứa Kiều Kiều nhìn sang, cô ta lườm một cái, hừ nhẹ rồi quay đi tìm đám nữ sinh chơi thân với mình để cùng ăn.
Hứa Kiều Kiều chống cằm, dùng vẻ mặt đầy oán hận nhìn chằm chằm nắm rau dại trong hộp cơm.
Không ăn thì đói bụng, ăn thì nuốt không trôi.
Cô cắn răng, tay từ từ vươn về phía một nắm rau dại——
“Bạn học Hứa Kiều Kiều, mẹ tôi làm bánh hẹ, cho cậu nếm thử một cái nhé?”
“Thịt kho củ cải của tôi, bên trong có thịt thái sợi, ăn của tôi này!”
“Nhà tôi kho cá mặn, thơm lắm, bạn học Hứa Kiều Kiều đừng khách sáo, cậu ăn một miếng đi!”
Hứa Kiều Kiều vừa chuẩn bị tâm lý xong còn chưa kịp ăn một miếng rau dại nào, trong hộp cơm của cô đã bị người này một cái người kia một cái bỏ vào rất nhiều thức ăn thơm phức.
Có cá có bánh bao thịt, màn thầu, bánh nướng, muốn gì có nấy, thực sự rất phong phú!
Hứa Kiều Kiều: “...”
Cô ngẩng đầu, đập vào mắt chính là những gương mặt non nớt, ngượng ngùng lại nhiệt tình của các nam sinh trong lớp.
Cùng với ánh mắt khinh bỉ lại ghen tị của các nữ sinh trong lớp.
Kẻ thù chung của nữ sinh, quả nhiên danh bất hư truyền.
Vẻ mặt Hứa Kiều Kiều cứng đờ, có cố cũng không nặn ra nổi một nụ cười.
Khóe miệng cô giật giật: “Tôi, cái đó——”
Cứu mạng! Cô phải từ chối thế nào đây!
Đều tại cô trước kia không có não, tạo ra nhiều cái nợ đào hoa thối thế này!
Khổ nỗi ông trời không những không nghe thấy tiếng kêu cứu của cô, còn tìm thêm cho cô một người đến góp vui!
Một bàn tay thon dài mạnh mẽ từ trên trời giáng xuống, đầy bá đạo giật phắt hộp cơm của cô đi, rồi “cạch” một tiếng đặt một hộp cơm khác thế vào chỗ đó.
Hứa Kiều Kiều ngẩng đầu, đối diện ngay với đôi mắt cún con oán hận của Tông Lẫm.
Hàng lông mi dài của cậu rủ xuống, đôi môi mím chặt lộ ra vài phần không vui, tự ý đổi hộp cơm trước mặt Hứa Kiều Kiều rồi quay đầu về chỗ ngồi của mình.
Toàn bộ quá trình nhanh gọn dứt khoát, không có chút dây dưa dài dòng nào.
Sau đó ngay giây tiếp theo, chỉ thấy cậu cầm đũa lên, chẳng chút khách sáo ngồm ngoàm ăn nắm rau dại trong hộp cơm của cô. Dáng vẻ nhai ngốn ngấu đầy hung hăng ấy cứ như thể cậu đang bị ai bắt nạt, trông tủi thân vô cùng!
“Này! Tông Lẫm cậu——”
Có nam sinh không hài lòng với cách làm bá đạo của Tông Lẫm, liền muốn bất bình lên tiếng.
Con gái nhà người ta có bao nhiêu người theo đuổi, dựa vào đâu mà con gái người ta phải tốt với cậu!
Tông Lẫm ngẩng đầu, cậu chàng ngày thường vốn sảng khoái dễ tính lúc này lại trưng ra bộ mặt lạnh tanh nhìn chằm chằm nam sinh đó.
Nam sinh trong lòng run lên, giọng nói không hài lòng đột nhiên nghẹn lại ở cổ họng.
Mấy nam sinh khác vây quanh Hứa Kiều Kiều nhìn nhau.
Một lúc lâu sau, họ mới hậm hực không phục, lầm lũi tản ra đi về chỗ ngồi.
Hừ!
Tên Tông Lẫm này, dữ chết đi được, chỉ giỏi làm màu trước mặt bạn học Hứa Kiều Kiều!
Thân là đương sự, Hứa Kiều Kiều mắt tròn mắt dẹt chứng kiến màn kịch tuyên bố chủ quyền này của bạn học Tông Lẫm.
Giờ phút này, cô chỉ muốn ngửa mặt lên trời hét lớn:
Cô trêu ai chọc ai đâu?
Cái kịch bản sến sẩm “nam thần bá đạo yêu tôi” này, làm ơn buông tha cho cô đi! Trả lại! Trả lại cho cô được không hả!
Kiểu mập mờ không dứt khoát còn vô sỉ hơn cả quyến rũ, Hứa Kiều Kiều tự nhận không phải người tốt lành gì, nhưng tuyệt đối không lừa gạt tình cảm của mấy cậu nhóc.
Không muốn tăng thêm đề tài bàn tán lúc trà dư tửu hậu cho mọi người, hộp cơm Tông Lẫm đưa cho cô, cô căn bản không mở ra.
Cứ thế nhịn đói cả một buổi chiều tan học chặn người lại, trả lại hộp cơm cho cậu.
Trước cổng trường, đôi mắt đào hoa trong trẻo của Hứa Kiều Kiều cực kỳ nghiêm túc, Tông Lẫm bị cô nhìn đến mức có chút căng thẳng, khuôn mặt màu lúa mì cũng nóng lên theo.
Cậu thậm chí có chút lắp bắp nói: “Bạn, bạn học Hứa Kiều Kiều, cậu muốn nói gì thì cứ nói, đừng ngại.”
Hứa Kiều Kiều cạn lời, cậu ngượng ngùng cái quỷ gì chứ!
Làm như cô sắp tỏ tình vậy!
Chưa ăn cơm đói cồn cào, Hứa Kiều Kiều tâm trạng cực kỳ cáu bẳn.
Mặc kệ, hôm nay cô quyết tâm phải chặt đứt cây đào này.
Cô nhét hộp cơm cho Tông Lẫm, vẻ mặt nghiêm túc.
Cô nói: “Là thế này, bạn học Tông Lẫm, có một số lời tôi cảm thấy vẫn nên nói rõ ràng với cậu, tôi trước kia ham chơi tham ăn, làm không ít chuyện khiến cậu hiểu lầm, chẳng qua tôi chỉ muốn dỗ cậu tiêu tiền cho tôi mà thôi, tôi thừa nhận tôi không có đạo đức, những tình cảm cậu bỏ ra đó tôi không trả lại được rồi, nhưng những tiền tem phiếu đồ ăn đồ dùng đó, cậu yên tâm, Hứa Kiều Kiều tôi vỗ ngực đảm bảo với cậu, một xu cũng sẽ không nợ cậu!”
Ánh tà dương đẹp như vậy, ráng chiều lấp lánh, lại không sánh bằng đôi mắt trong veo mê người của cô gái trước mặt.
Hứa Kiều Kiều không nghi ngờ gì sở hữu một khuôn mặt xinh đẹp thoát tục, vầng trán đầy đặn, làn da trắng như tuyết, mái tóc xoăn mềm mại tinh nghịch, chỗ nào cũng khiến Tông Lẫm không rời mắt được.
Tông Lẫm ngơ ngẩn ôm ngực, cậu cảm thấy chỗ này như bị thủng một lỗ lớn.
Cậu không biết thế nào gọi là đau lòng, cậu chỉ biết cậu vừa tủi hổ lại vừa buồn bã.
Đúng là nhanh như cắt, tự nhận đã giải quyết hoàn hảo một đoạn nghiệt duyên, Hứa Kiều Kiều tinh thần sảng khoái.
Hứa Lão Ngũ Hứa An Quốc đen mặt dắt theo Lão Lục Hứa An Phú, đeo cặp sách đi đến trước mặt Hứa Kiều Kiều.
Hứa Kiều Kiều ngước mắt nhìn hai người một cái.
Quần áo vá chằng vá đụp trên người tuy bẩn một chút nhưng không có mùi hôi, chắc là không lén đi dọn phân kiếm tiền nữa.
Xem ra hai người hôm nay còn coi như nghe lời.
Cô hài lòng gật đầu, “Đi thôi, mời hai đứa đi ăn bánh bao thịt.”
Sau đó tiện tay ném chiếc túi xách cho Hứa Lão Ngũ.
“Này! Chị lười chảy thây ra ấy!”
Vốn dĩ vì hôm nay không kiếm được tiền nên đang đầy bụng bực tức, Hứa Lão Ngũ bị chiếc túi xách thêu hoa lan nhỏ của Hứa Kiều Kiều đập trúng mặt, vẻ mặt càng xị ra như bánh bao chiều.
Nếu không phải nể tình bánh bao thịt, hừ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)