Dưới ánh đèn mờ ảo, Phong Thận cũng không phân biệt được là tuyết trắng hơn hay là cô trắng hơn. Anh bình thản dời tầm mắt nhìn ra bầu trời đêm mênh mông phía xa, một lúc sau lại quay nhìn cô.
Cô cứ cúi đầu khép mắt đứng trước mặt anh thế này, chẳng nói chẳng rằng, chẳng lẽ vì anh đi nửa tháng nên cô thấy nhớ anh, không nỡ để anh đi?
Phong Thận khẽ gõ ngón tay lên áo khoác, đây là biểu hiện cho thấy sự kiên nhẫn của anh sắp cạn kiệt. Anh chợt nhớ ra điều gì đó, lấy từ trong túi áo ra một chiếc túi nhỏ đưa cho cô.
Chuyến đi này thời gian gấp rút, Đinh Quý chỉ có thể mua quà cho mẹ nó ở gần nhà ga. Lúc bị thằng nhóc đó lôi đi dạo cửa hàng, anh cũng tiện tay lấy một cái cho cô.
Uông Tri Ý không biết trong túi là gì, cô nhận lấy, mở ra xem thì có chút bất ngờ. Chắc là nước hoa, là nhãn hiệu nước ngoài, cô từng thấy đồng nghiệp ở đoàn kịch dùng rồi. Cô lấy lọ nước hoa ra, vặn nắp, xịt một chút lên cổ tay rồi ngửi. Mùi hương hoa dành dành nhàn nhạt tỏa ra. Đôi mắt cô hơi cong lên, nhìn anh: "Thơm quá."
Cô giơ cổ tay lên trước mặt anh để anh ngửi thử. Cổ tay trắng ngần chỉ cách môi anh gang tấc, mùi hương thanh khiết quyện vào hơi thở của anh. Phong Thận mặt không lộ biểu cảm, im lặng nhìn cô.
Uông Tri Ý chạm phải ánh mắt anh, tim thắt lại. Cô không cho phép mình lùi bước, đôi mắt càng cong sâu hơn, nhẹ giọng hỏi: "Thơm không anh?"
Yết hầu của Phong Thận khẽ chuyển động một cái không rõ ràng. Có lẽ vì còn ít tuổi nên cô thật sự rất biết cách làm nũng với anh.
Những bông tuyết rơi xuống chồng chất trong lòng bàn tay, cái lạnh thấm vào da thịt khiến ngón tay cô co rụt lại theo bản năng. Cổ tay khẽ động, vô tình chạm vào đôi môi anh. Uông Tri Ý bỗng chốc cứng đờ người, rồi hoảng hốt rụt tay lại.
Cô vặn nắp chai nước hoa, bỏ lại vào túi giấy rồi nhét vào trong bao. Khó khăn lắm mới nén xuống được cơn hoảng loạn, cô ngước lên nhìn anh, giọng nói mềm mại lọt vào tai người khác lại có chút ý vị như đang làm nũng: "Em thích món quà này."
Phong Thận mày mắt bình thản, lời nói ra có chút lấy lệ: "Thích thì lần sau tôi lại mua cho em."
Uông Tri Ý lại cười, gật đầu lia lịa như gà mổ thóc, trông có vẻ rất dễ dỗ dành, giọng càng mềm hơn: "Vâng ạ."
Mẹ cô, bà Lục Mẫn Quân, mặt sắp dán chặt vào cửa sổ luôn rồi, nhưng vì tuyết rơi dày đặc cản trở tầm nhìn nên bà không nhìn rõ hai người ở cổng viện đang làm gì.
Ông Uông Tư Tề cũng nhìn chằm chằm ra ngoài, tay đã cầm sẵn cái kẹp gắp than ở góc tường. Nếu Phong Thận dám làm bậy, ông sẽ xông ra đập gãy chân chó của anh ta ngay lập tức.
Uông Tri Ý lại vẫy vẫy tay chào tạm biệt rồi mới xoay người. Phong Thận nhìn theo bóng lưng cô, chân mày khẽ nhíu lại.
Anh vốn định sau khi kết hôn sẽ đưa cho cô đủ tiền, cô muốn đi làm hay muốn đi múa tiếp đều tùy cô vui vẻ, miễn là đừng suốt ngày xoay quanh anh, hoặc bắt anh phải ở bên cạnh từng giây từng phút là được. Những năm tới anh sẽ cực kỳ bận rộn, thời gian vắng nhà nhiều, không thể dành cho cô bao nhiêu thì giờ.
Thế nhưng cô so với anh tưởng tượng còn có vẻ "dính người" hơn một chút, không biết sau khi kết hôn có dính người hơn nữa không.
"Kẻ dính người" Uông Tri Ý thì chẳng buồn ngoái đầu lại, chạy tót vào trong nhà.
Lục Mẫn Quân vội vàng đứng thẳng lưng, vừa quay đầu lại thì đâm sầm vào Uông Tư Tề ở phía sau. Bà chê ông vướng víu, lấy khuỷu tay đẩy ông ra, rảo bước quay lại bếp.
Chân tay Uông Tư Tề không linh hoạt, không chạy kịp, chỉ đành đứng nguyên tại chỗ, tự nhủ lòng mình đừng có hoảng.
Uông Tri Ý vén rèm vào nhà, thấy bố đứng trước cửa sổ, một tay cầm tỏi, một tay còn lăm lăm cái kẹp gắp than. Cô đi tới đỡ ông: "Bố, sao bố lại đứng đây?"
Uông Tư Tề đặt cái kẹp xuống, bình tĩnh đáp: "Mẹ con bảo bố vừa tập đi vừa bóc tỏi, lát nữa ăn sủi cảo." Ông hỏi thêm một câu cũng rất bình thản: "Ngoài đường có lạnh không? Bố thấy tuyết rơi to quá."
Uông Tri Ý cười: "Chẳng lạnh tí nào, đi đường làm con toát cả mồ hôi đây này."
Tiếng của Lục Mẫn Quân từ trong bếp vọng ra: "Yểu Yểu về rồi à, sủi cảo vào nồi rồi đấy, sôi thêm một lần nước nữa là chín. Con mau đi rửa tay đi, nhà mình sắp khai tiệc rồi."
---------------------
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)

