Tựa bài thơ đề là “Dung mạo như thiên tiên” , chỉ nghe qua hoàn toàn có chút tục, nhưng cả bài thơ vừa ra, nhìn lại dung nhan tuyệt mỹ như tiên trước mắt, quả thật phù hợp phối hợp hoàn mỹ không một tì vết, không một tia khoa trương.
- Phu nhân, hương sắp đốt xong rồi? Cô gia làm ra bài thơ thứ hai, ngài có hài lòng?
Tống Như Nguyệt lấy lại tinh thần sau khi tưởng tượng đến vẻ đẹp như tiên của khuê nữ nhà mình trong bài thơ, ánh mắt nhìn lại thiếu niên trước mặt, hừ lạnh một tiếng, vẫn như cũ nghiêm mặt nói:
- Tạm được, qua loa, so sánh với bài trước khi tốt hơn một chút. Xem ở mặt mũi Vi Mặc cùng Khiêm Gia, hôm nay coi như ngươi qua ải. Bất quá, ngươi cũng đừng dương dương tự đắc, tự cho rằng mình tài tình cái thế, thiên hạ đệ nhất, thế gian này người tài hơn người còn có rất nhiều! Về sau phải khiêm tốn, muốn khiêm tốn, biết không?
Nói xong, rốt cục duỗi tay ra, nhận lấy chén trà trong tay hắn, mặt lạnh nhấp một miếng, đặt ở trên bàn trà một bên.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-250407.png&w=256&q=75)

