Việc đầu tiên mà Hứa Phiêu muốn tìm hiểu sau khi tới đây chính là cái gọi là phí nuôi dưỡng xã hội và tiền đặt cọc dành cho con cái của tội phạm rốt cuộc là cái gì.
Nghe nói có một số kẻ sau khi phạm tội rồi bị xử tử hoặc bỏ trốn, họ thường để lại con cái hoặc người thân không còn ai chăm sóc. Liên Minh sẽ gom toàn bộ những thân nhân đó lại một chỗ, sau đó đưa họ đến sống tại hành tinh cấp ba để quản lý tập trung.
Tuy nhiên Liên Minh cũng không phải nơi từ thiện để nuôi dưỡng con cháu tội phạm hoàn toàn miễn phí. Khi những đứa trẻ đó lớn lên và đủ tuổi trưởng thành, chúng sẽ lập tức mất đi quyền được xã hội chăm sóc, đồng thời phải tự mình hoàn lại toàn bộ số tiền nuôi dưỡng trước đó.
Còn về tiền đặt cọc, đó là khoản bắt buộc phải nộp nếu như thân nhân của tội phạm muốn rời khỏi hành tinh cấp ba.
Số tiền cụ thể phải nộp nhiều hay ít sẽ phụ thuộc vào mức độ nghiêm trọng từ tội trạng mà người thân của họ từng phạm phải trong quá khứ.
Nhìn sơ qua thì cái chế độ này đúng là kỳ cục tới mức khó hiểu.
Nếu bảo rằng đây là hành động nuôi lớn con cháu tội phạm thì nghe cũng có vẻ nhân đạo đấy, thế nhưng họ lại thẳng tay hạn chế quyền tự do cá nhân của những người đó, trong khi bản thân họ vốn dĩ không hề phạm phải bất kỳ lỗi lầm nào.
Chẳng hiểu là thời buổi nào rồi mà người ta vẫn còn áp dụng kiểu trách nhiệm liên đới xưa cũ như vậy nữa.
Bảo là vì nhân quyền, thế nhưng cách làm này cũng chẳng trọn vẹn chút nào.
Chuyện nợ nần gì đó thì cứ để tính sau đi, việc quan trọng nhất ngay lúc này vẫn là phải lo giữ cái mạng sống này trước đã.
Cô mò mẫm trên mạng một hồi thì phát hiện ra mấy loại túi dinh dưỡng thuộc dòng kém chất lượng đang được bán với giá hai liên minh tệ cho một túi. Trong khi đó, loại bình thường hơn một chút thì có giá mười liên minh tệ cho mỗi chai.
Ừm, … vậy thì việc đầu tiên cô cần phải làm sau khi xuyên sách chính là tự đặt ra cho mình một mục tiêu nho nhỏ. Đó là phải cố gắng làm sao để bản thân không rơi vào cảnh phải ăn mấy thứ dinh dưỡng thuộc loại kém chất lượng kia nữa.
Tuy nhiên, sau khi dành ra cả nửa ngày trời để lướt mạng tìm hiểu mọi thứ, Hứa Phiêu mới nhận ra một thực tế phũ phàng.
Việc duy nhất mà cô có thể làm để kiếm ra tiền mà lại không đòi hỏi bất kỳ điều kiện hay bằng cấp gì phức tạp chính là chơi game.
À mà nói là không cần điều kiện gì thì cũng không hoàn toàn đúng cho lắm. Ít nhất thì người chơi cũng phải sở hữu một cái khoang game mô phỏng thực tế ảo.
Nhưng cũng thật may mắn là cái khoang game này thì nguyên chủ đã tích góp mua sẵn từ trước đó rồi.
Hứa Phiêu bắt đầu mò vào diễn đàn thảo luận của trò chơi để xem xét. Cô cẩn thận lướt qua một lượt các bài viết hướng dẫn, những bài phân tích chuyên sâu cùng với vô số các thông tin giao dịch đang diễn ra rầm rộ ở trong đó.
Lúc này cô mới ngộ ra một điều rằng tài khoản của trò chơi này hoàn toàn có thể đem bán lại được.
Trước giờ cô cứ đinh ninh nghĩ rằng cái thế giới tiểu thuyết mà cô vừa xuyên vào này rồi cũng sẽ đi theo mấy cái mô-típ quen thuộc của thể loại game online thực tế ảo thông thường.
Nơi mà mỗi một người chỉ được phép sở hữu duy nhất một tài khoản, một khi đã đăng ký gắn liền với thông tin cá nhân rồi thì vĩnh viễn không bao giờ có thể thay đổi hay chuyển nhượng cho ai khác được nữa.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)