Lý Du tức đến bật cười, nghiến răng chỉ vào Tửu Nhưỡng: "Giờ tốt đúng không? Ta ở trong kiệu từ trưa đến tận hoàng hôn, ngươi nói giờ tốt chính là thế này à?"
Nói xong nàng ta hất khăn trùm, xách váy toan đi. Thấy dáng vẻ này rõ ràng là muốn tìm Thẩm lão gia tính sổ, Tửu Nhưỡng vội chặn lại.
"Tiểu thư chớ nóng vội, để nô tỳ đi hỏi giúp, để nô tỳ đi hỏi là được rồi!"
Thẩm phủ không phải nơi nhỏ bé, từ viện chính thê đến Tử Trúc viện của Thẩm lão gia cách nhau nửa phủ rộng lớn. Tửu Nhưỡng vừa dò hỏi vừa lần đến cổng viện.
Nàng nghĩ Lý Du thật ra cũng đáng thương, bao năm thuận buồm xuôi gió, cuối cùng vấp ngã ngay hôn sự. Thẩm lão gia vốn chẳng phải người tốt, phụ thân nàng ta lại không cho nàng ta làm ầm. Tửu Nhưỡng quá hiểu Lý Du, cứ thế này hoặc là một ngày nào đó nàng ta có thể đập nát cả mái nhà, hoặc là sẽ bị đè nén đến sinh bệnh.
Tiểu tư vừa nãy truyền lời đứng gác ngoài cổng. Nghe nàng nói rõ ý, hắn lập tức chạy biến, chốc lát sau trở lại, cung kính mời nàng vào.
Cảnh trí quen thuộc: hòn non bộ, bụi trúc, hành lang... Lần này không ai dẫn đường, nhưng nàng cũng nhận ra được.
Cửa phòng đóng chặt, bên trong tối đen, sân viện không có đèn, chỉ nhờ ánh trăng.
Tửu Nhưỡng đứng giữa sân chờ, không ngờ cửa chưa mở, giọng Thẩm Uyên đã vang lên:
"Ngươi đến làm gì?"
Thiếu nữ giật mình, theo tiếng nhìn qua, thấy nam nhân khoác áo ngủ mỏng, từ lối đá vụn bên hoa viên bước tới. Bản năng khiến nàng lùi lại một bước.
"Lão gia, tiểu thư nhà ta nói người thấy khó chịu, chắc vì ngồi trong kiệu lâu quá... Xin người đến xem một chút?"
Lời này vốn do Lý Du sai nàng nói, nghe thì như cớ, thực chất cũng là cớ.
Thẩm Uyên khoanh tay trước ngực, ánh mắt đảo qua toàn thân nàng.
Vết thương trên trán đã liền, gương mặt nhỏ nhắn hoàn hảo, dưới ánh trăng tỏa ra thứ quầng sáng mềm mại.
Hắn lúc này nóng bức khó nhịn. Tống Tự cơ thể yếu, mới chợp mắt bên viện. Hắn ôm nàng ấy từ sau, kề sát thân thể, chỉ chốc lát đã nổi lửa. Nhắm mắt niệm Thanh Tâm kinh, niệm đến tám mươi lần vẫn chẳng buồn ngủ, trái lại càng niệm càng nóng.
Tưởng như sẽ lại phải giả vờ ngủ tới sáng, nào ngờ tiểu tư tới báo có nha hoàn của Lý phủ xin gặp.
Hắn chẳng nghĩ ngợi liền đồng ý. Đến khi thấy Tửu Nhưỡng mới bừng tỉnh, Tống Tự vẫn còn ngủ cạnh, lỡ bị phát hiện thì giải thích thế nào...
"Là nàng ta bảo ngươi đến?" Thẩm Uyên lạnh giọng.
Tửu Nhưỡng sớm đoán hắn sẽ nói vậy, chỉ đành thẳng thắn: "Thẩm lão gia... hôm nay dẫu sao cũng là ngày đại hôn giữa hai nhà. Chuyện gì phát sinh trước đó gác sang một bên, nhưng tiểu thư nhà ta là chính thê đường đường, đêm tân hôn ngay cả khăn trùm cũng không được vén, truyền ra ngoài chẳng phải khiến người ta chê cười sao..."
"Ngươi buổi sáng khuyên nàng thế nào?" Nam nhân hỏi, ánh mắt nhìn chằm chằm nàng.
"Ngươi đang dạy ta làm việc?" Thẩm Uyên cười khẩy, bước sát thêm.
Mười năm vào triều làm quan, trên điện ai chẳng cung kính, nay lại bị một tiểu nha hoàn răn dạy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)

