Trên đầu cắm một cọng cỏ, Lê Tiếu Tiếu đang quỳ lọt thỏm giữa đám lưu dân để chờ bọn buôn người đến lựa chọn.
Tính ra, nàng vô tình xuyên đến thế giới này cũng đã hơn một tháng rồi. Trà trộn vào dòng người chạy nạn đông đúc, cứ đi đi dừng dừng mãi, nàng mới chật vật đến được cái nơi có tên là "huyện Bí Dương" này.
Những người chạy nạn quanh nàng, ai nấy đều mặt mày vàng vọt, gầy gò ốm yếu, quần áo trên người thì chắp vá chằng chịt. Thậm chí, có không ít người còn chẳng có nổi đôi giày cỏ mà đi. Họ đành phải đi chân trần, cũng chẳng màng đến việc lòng bàn chân đã bị cát sỏi thô ráp cọ xát đến mức máu thịt lẫn lộn.
Sở dĩ Lê Tiếu Tiếu cùng dòng người chạy nạn dừng chân tại đây là bởi, Bí Dương là huyện thành duy nhất trên đường đi không xua đuổi bọn họ. Chẳng bù cho những nơi khác, người ta cứ coi lưu dân như ôn thần; đã không cho lại gần thì chớ, đằng này còn sai bọn nha dịch hung hãn vác roi ra đánh đuổi.
Xem ra vị quan phụ mẫu ở chốn này cũng không đến nỗi tệ. Ông ta không những không đuổi họ đi, mà mỗi ngày còn mở kho phát cháo một lần để giữ lại chút mạng sống cho những con người bần cùng này.
Trà trộn giữa đám đông, Lê Tiếu Tiếu trông chẳng có vẻ gì nổi bật. Thấy người khác làm gì, nàng cũng lẳng lặng làm theo. Nghe phong phanh trong huyện thành có mấy gia đình giàu có đang muốn mua hạ nhân, lại thấy bọn buôn người tới tuyển chọn, đám người chạy nạn liền ào ào quỳ rạp xuống đất, thi nhau bứt cỏ cắm lên đầu.
Vốn chẳng hiểu hành động này có ý nghĩa gì, nhưng Lê Tiếu Tiếu vẫn bắt chước làm theo. Nàng cũng chạy ra ven đường bứt vội một cọng cỏ rồi cắm lên đầu mình.
Lúc này, nàng chợt thấy vị đại tẩu quỳ bên cạnh đang nhìn gã buôn người bằng ánh mắt đầy khao khát. Nàng ta còn cố tình liếc mắt đưa tình, trên mặt lộ ra vài phần lả lơi, quyến rũ. Thấy lạ, Lê Tiếu Tiếu cũng tò mò bắt chước hất mắt lên một cái. Nào ngờ, gã buôn người vừa vặn nhìn thấy. Hắn không chút khách khí mà giáng ngay một cái tát nảy đom đóm xuống đầu nàng, chửi rủa: "Con ranh này! Mày dám lườm nguýt, ném cái nhìn khinh khỉnh vào mặt ông đây hả?!"
Bị đánh bất ngờ, đầu óc Lê Tiếu Tiếu cứ ong ong lên. Chẳng thèm suy nghĩ nhiều, nàng lập tức ôm chầm lấy chân gã buôn người rồi hất mạnh một cái, khiến hắn ngã lộn nhào.
Gã buôn người làm sao ngờ được một con nhãi ranh lại dám phản kháng. Gã ngã chổng vó, đầu cắm xuống đất, chân chổng lên trời với tư thế "chó gặm bùn", văng cả mũ ra ngoài. Đến khi định thần lại, gã tức tối chửi ầm lên: "Con ranh con từ đâu chui ra đây? Dám đánh cả ông cơ à?! Người đâu, xông vào đánh nó cho ta!"
Phía sau gã buôn người vốn có hai mụ tú bà đi theo. Nghe lệnh, bọn chúng liền hùng hổ xông lên định tóm lấy Lê Tiếu Tiếu. Thế nhưng, Lê Tiếu Tiếu vẫn quỳ yên bất động. Ngay khi thấy bốn cái chân vừa bước đến trước mặt mình, nàng không chút do dự mà lặp lại y chang động tác vừa nãy.
Chỉ nghe "bịch, bịch" hai tiếng, hai mụ tú bà cũng ngã sõng soài y hệt gã buôn người kia. Đã vậy, bọn mụ còn ngã sấp mặt xuống đất, máu mũi tuôn ra ròng ròng, đau đớn la oai oái như heo bị chọc tiết.
Thấy cảnh tượng đó, những người quỳ quanh Lê Tiếu Tiếu vội vã dạt hết ra xa, tạo thành một vòng tròn vây quanh nàng. Bọn họ nhìn nàng như nhìn một con quái vật, trong ánh mắt tràn ngập vẻ kinh hãi.
Phải biết rằng, những người cùng nhau chạy nạn đến tận đây, có ai là không bị đói đến mức đi chẳng vững cơ chứ? Dọc đường đi, người ta đã ngã gục hết lớp này đến lớp khác. Những kẻ còn thoi thóp bám trụ được đến đây thì sức lực cũng chẳng còn lại là bao. Trong khi đó, gã buôn người kia lại là một gã đàn ông lực lưỡng ngoài ba mươi tuổi, còn hai mụ tú bà kia thì mụ nào mụ nấy béo tốt, vạm vỡ. Vậy mà, cô nương này thậm chí còn chẳng cần thay đổi tư thế quỳ, chỉ ôm lấy chân rồi hất một cái đã khiến bọn họ ngã lộn nhào.
Ngay cả gã buôn người lúc này cũng không giấu nổi sự dè chừng. Hắn bất giác lùi lại hai bước, kinh ngạc hỏi: "Mày... trước đây mày làm nghề gì?"
Lê Tiếu Tiếu thành thật đáp: "Làm nghề đốt quặng."
Đốt quặng ư? Sao người ta lại để một con nhãi ranh mười mấy tuổi đầu đi đốt quặng cơ chứ? Đó chẳng phải là công việc nặng nhọc đến mức đàn ông sức dài vai rộng làm xong cũng phải khóc cha gọi mẹ hay sao?
Thế nhưng, sau khi chứng kiến thân thủ vừa rồi của nàng, chẳng một ai dám nghi ngờ tính chân thực của câu nói ấy nữa. Chắc hẳn cũng vì làm công việc đó nên nàng mới có sức mạnh kinh người đến vậy nhỉ?
Gã buôn người bèn đi vòng quanh đánh giá nàng mấy bận. Đến mức Lê Tiếu Tiếu nhìn theo mà sắp hoa cả mắt, gã mới cất lời: "Mày muốn bán thân với giá bao nhiêu?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)