Bị mẹ ruột gọi là “cô”, khóe miệng Khương Văn Ngâm giật giật y như Lục Thừa Kiêu mấy phút trước.
Biết thế đã không lắm mồm rồi.
Boomerang tự dưng lại bay ngược vào mặt cô!
A Di Đà Phật.
Trời cao tha thứ cho con, không biết thì không có tội!
Nhìn Khương Văn Ngâm, Khương Thiền Âm cảm thấy vô cùng thân thiết, luôn muốn nói chuyện với cô nhiều hơn một cách vô thức.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)