Lúc giao bài tập, giáo viên hướng dẫn nhìn tranh của cô lộ ra một nụ cười trào phúng: “Em vẽ Mục Đình Sâm à? Bình thường nhìn em trầm mặc ít nói, xem ra sở thích của em cũng giống với đại đa số nữ sinh nhỉ, có mấy người cũng giống như em vẽ cậu ấy, nhưng chỉ có em là vẽ đẹp nhất, có ảnh không? Lấy ra chia sẻ chút đi?”
Cô giáo hướng dẫn là người phụ nữ sắp 30 tuổi, vẫn chưa kết hôn, tính tình không được tốt lắm, đối Mục Đình Sâm có một sự si mê gần như là cố chấp, mỗi ngày đều cùng học sinh thảo luận hăng say.
Ôn Ngôn lắc đầu: “Không có ảnh…”
Cô giáo hướng dẫn trầm mặt: “Không có ảnh chụp em lại vẽ đẹp như vậy? Toàn là dựa vào tưởng tượng? Em gặp được người thật rồi sao? Em như thế là không được đâu nhé, lấy ra đi. Cô nhìn tranh của em… giống như cậu ấy đang ngồi ở trong nhà? Loại ảnh này trên mạng không có, em lấy nó ở đâu?”
Trần Mộng Dao nhìn không được: “Làm gì vậy hả? cậu ấy nói không có ảnh là không có ảnh, cậu ấy vốn là đã vẽ rất đẹp rồi, học sinh của cô, cô còn không biết hay sao?”
Cô giáo phụ đạo đối với học sinh có bối cảnh gia đình như Trần Mộng Dao vẫn có chút kiêng kị: “Được rồi được rồi, biết em ấy là tiểu khả ái của em, cô không cần nữa được chưa?”
Nói xong, cô giáo phụ đạo tức giận đùng thu dọn bài tập rời đi.
Trần Mộng Dao xích lại gần Ôn Ngôn tò mò hỏi: “Làm sao cậu vẽ ra được vậy? cậu chưa gặp được Mục Đình Sâm nhỉ? Mình thì được gặp anh ấy một lần, ở trong một buổi tiệc. Mình còn tưởng rằng cậu sẽ khác với người khác cơ, thì ra trong lòng cậu cũng thầm có ảo tưởng với nam thần quốc dân à. Hi hi…”
Ôn Ngôn theo thói quen trầm mặc, cô mới không có bất kỳ ảo tưởng gì với Mục Đình Sâm, mỗi ngày ở chung một mái nhà, có thể có ảo tưởng gì? Cô có thể vẽ ra được, là bởi vì nó đã ngắm sâu vào trong cô, đời này của cô cũng không thể nào thoát khỏi nỗi ám ảnh của anh chăng?
“Mình nghe nói ngày hội trường năm nay Mục Đình Sâm cũng đến, điều này cũng không kỳ lạ nha, anh ấy cống hiến cho trường học nhiều như vậy, bên trường học mời anh ấy cũng là điều bình thường.” Trần Mộng Dao quen với sự trầm mặc của cô, tự mình nói.
Ngày hội trường, trường học trước mỗi kỳ nghỉ đông và nghỉ hè đều sẽ có, chả có gì ngoài những tiết mục chán ngắt, còn có buổi diễn thuyết do bên nhà trường sắp xếp.
Bây giờ cách ngày hội trường còn có hai mươi mốt ngày, khi đó, Mục Đình Sâm đã sớm đi công tác trở về.
“Tiểu Ngôn, buổi chiều không có tiết, đi ra ngoài chơi đi, mình bao cậu đi trượt băng, mình biết một sân trượt băng mới mở, sân trượt tuyết xa lắm, nghỉ lễ mình đưa cậu đi.” Trần Mộng Dao nói một hồi lâu, đã thấy Ôn Ngôn đang thu dọn đồ đạc dáng vẻ như phải đi, vội vàng đề nghị.
Ôn Ngôn nhíu mày, cô sợ Mục Đình Sâm lại đột nhiên về nhà, nếu là lại phát hiện cô không ở nhà, chỉ sợ không phải đơn giản như vậy là có thể vượt qua được. “Sao nào? Đi đi mà đi đi mà.” Trần Mộng Dao đong đưa cánh tay của cô nũng nịu. Ôn Ngôn lắc đầu bất đắc dĩ: “Không đi, mình phải về nhà.”
Trần Mộng Dao cố chấp kéo tay của cô: “Làm gì mà mỗi ngày đều vội vã về nhà? Gia giáo nghiêm như vậy sao? Anh cậu ăn thịt người hả?”
Cô giật giật bờ môi: “Ừm.” Mục Đình Sâm hoàn toàn chính xác sẽ ăn cô.
Trần Mộng Dao nghẹn lời, vô cùng hiều kỳ người anh trai trong lời nói của cô. Nhưng là thấy vẻ mặt của cô thành thật, cũng không muốn làm khó cô, chỉ đành buông tay để cô đi.
Ôn Ngôn xoa xoa bàn tay đã lạnh cóng của mình, nói bâng quơ: “Anh ấy đưa tiền rồi, con không tiêu.” Tiền kia, cô tiêu thì sẽ cảm thấy không thoải mái…
Lưu duỗi ngón tay ra giống như oán trách vậy chọc chọc trán của cô: “Cho con tiền con lại không tiêu, ngoan có cái gì chứ? Chuyện đấy đã qua nhiều năm như vậy rồi, thiếu gia đối với con cũng không tệ, làm sao trong lòng con lại không vượt qua được vậy? hôm nay thiếu gia trở về rồi, con lại trở về muộn như vậy, cậu ấy lại mắng con!”
Mục Đình Sâm trở về rồi?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)