Ôn Ngôn vừa mới nhận được không ít kích thích, cảm xúc cô dao động quá nhiều, bây giờ cô cảm giác cơ thể như bị khoét rỗng, yếu ớt dựa vào trong xe nói: “Trở về đi.”
Nghĩ đến cuộc gọi của Trần Hàm mà cô đã cúp máy trước đó, cô lấy điện thoại ra gọi lại, cuộc gọi rất nhanh đã thông, cô hỏi thẳng: “Bà biết người tông tôi là Khương Nghiên Nghiên đúng không?”
Đầu dây bên kia, giọng Trần Hàm có chút nghẹn ngào: “Ngôn Ngôn… mẹ xin lỗi… mẹ không còn cách nào khác, lòng bàn tay mu bàn tay đều là thịt, mẹ cũng có phần khó khăn của mình…
Mẹ xin lỗi…
Ôn Ngôn cười khẩy nói: “Đúng vậy, bà thì khó xử còn tôi đáng đời, đáng đời sẩy thai, đáng đời suýt chút nữa bị tông chết. Lúc trước không phải bà nói tôi do bà sinh ra sao? Tôi chỉ nợ bà một cái mạng mà thôi, bây giờ… dùng mạng của con tôi để trả, tôi không nợ bà nữa.”
Nói xong cô trực tiếp cúp điện thoại, kéo số bà vào danh sách đen, hành động dứt khoát. Làm xong tất cả, cô thở ra một hơi dài nhẹ nhõm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


