Ôn Ngôn giễu cọt: “Tôi rất lạ đấy, bà không trông cậy vào Khương Nghiên Nghiên mà lại trông cậy tôi?” Cô không quên “người mẹ tốt” này của cô vốn biết rõ Mục Đình Sâm là chồng cô thế mà bà ta còn ngầm đồng ý để Khương Nghiên Nghiên làm tình nhân của anh, thậm chí bà ta còn khuyên
cô rời đi, quả thật là kinh tởm đến cực điểm!
Trần Hàm ít nhiều có hơi khó xử: “Ngôn Ngôn, mẹ biết con hận mẹ, khi Khương Nghiên Nghiên qua lại với Mục Đình Sâm, mẹ vốn không biết con và Mục Đình Sâm đã kết hôn rồi. Việc mẹ nói với con là yêu cầu không quá tốt, nhưng mẹ cũng ngăn Khương Nghiên Nghiên tiếp tục qua lại gần gũi với Mục Đình Sâm rồi, gần đây họ cũng không liên lạc thường xuyên nữa, điểm này con cũng nên nhận ra chứ nhỉ? Chỉ cần con giúp mẹ một lần, mẹ hứa Khương Nghiên Nghiên sẽ không xuất hiện quấy nhiễu cuộc sống của bọn con nữa, mẹ cũng sẽ…
không xuất hiện trước mặt con nữa!”
Ôn Ngôn giận quá hóa cười: “Bà đang ra điều kiện
lẽ con sẽ dễ chịu hơn đôi chút.”
Ôn Ngôn cắn môi bỏ đi không thèm quay đầu nhìn lại, lúc này trong lòng cô chỉ có tức giận, nhưng vừa nghĩ đến người phụ nữ từ lúc còn bé đến giờ vẫn luôn cứ khiến cô canh cánh trong lòng sắp
chết rồi, cô vẫn không khỏi buồn lòng… Khương gia.
Trần Hàm vừa bước vào liền nhìn thấy trên hành
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
