Ôn Ngôn có chút bát an, cô đang nghĩ đến chuyện Triển Trì tìm mình, nếu bây giờ đưa thẻ cho Trần Mộng Dao, việc đó chắc chắn sẽ nói lên cho Trần Mộng Dao biết Triển Trì đang sống rất tốt, là loại người có thể dễ dàng rút ra trăm vạn. Nói với một
người rằng người yêu cũ sống tốt hơn bạn… Có lẽ như không lời nào đả kích hơn…
Trần Mộng Dao thấy cô không nói lời nào, có chút nóng nảy: “Tiểu Ngôn cậu nói chuyện đi chứ, mình
nên làm gì bây giờ?”
Ôn Ngôn lấy lại bình tĩnh rồi nói: “Dao Dao, mặc dù mình không hiểu Kính Thiếu Khanh, nhưng anh ta có quan hệ rất tốt với Mục Đình Sâm. Lòng khoan dung của anh ta cũng không nhỏ như vậy, chắc sẽ không ghi thù với một cô gái đâu, cậu cứ làm trước, xem tình hình rồi hãng nói. Mình… còn
có chuyện muốn nói với cậu.”
Trần Mộng Dao chống cằm, ngây thơ nhìn cô:
“Vậy thì cậu nói trước đi.”
“Lúc nãy Triển Trì đến dưới công ty mình, bảo mình đưa cho cậu một thứ.” Đây là kết quả sau khi Ôn Ngôn suy đi nghĩ lại đưa cho cô ấy có lẽ không vấn đề gì, với tính cách của Trần Mộng Dao, có lẽ cô ấy đã buông bỏ được rồi. Bây giờ số tiền này nói không chừng có thể bù đắp được
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


