“Bi ngủ.”
Ôn Ngôn nhát thời sửng sốt, không hiểu hành động của anh là có ý gì. Vì cô nói không thích nên anh mới vứt cả hộp thuốc đi? Nếu là vì quan tâm đến cảm xúc của cô thì không có khả năng lắm, rất
có thể là anh đang tức giận rồi…
Cô ngây người một lúc, bước tới cầm hộp thuốc lá lên, thùng rác trong phòng ngủ vẫn luôn sạch sẽ, thường chỉ để ngủ: “Tôi không có ý gì khác… xin
lỗi.
Mục Đình Sâm tháo đồng hồ đeo tay ra đặt ở trên bàn đầu giường, không nhìn cô, giọng nói có chút trầm muộn: “Nếu không thích thì cứ nói. Trước đây
không phải tôi luôn nói cô làm như vậy sao?”
Cô im lặng, lần này không phải là im lặng theo thói quen, cô thực sự không biết phải nói gì. Anh quả thật đã nói những điều như vậy, nhưng cô không còn nhớ anh đã nói khi nào, cô chưa bao giò dám xem những lời này là thật, cũng chưa bao giò dám nói ra điều mình thực sự muốn nói. Hóa ra chỉ cần
cô mở lời, anh sẽ để tâm đến cảm nhận của cô…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
