Trần Trung chết rồi, ông qua đời trên bàn mổ, vốn dĩ cô tưởng chỉ cần có tiền tiền hành phẫu thuật thì chí ít cũng có thể thở phào nhẹ nhõm, chỉ cần người còn sống thì sẽ có một ngày lại thấy sương tản trăng sáng, nhưng chẳng ngờ được tin xấu cứ lũ lượt kéo đến, căn bản không cho một giây một phút để thở.
Một lúc sau, đôi mắt Giang Linh đỏ hoe bước ra:
Giang Linh đứng im không nhúc nhích, bà càng khóc càng thê thảm hơn, dáng người gầy gò có chút lảo đảo phảng phất như một khắc sau sẽ ngã
xuống đất.
Vừa nghĩ đến cảnh quay về đối mặt với căn nhà
trọ chật chội, u ám kinh khủng ấy bà lại sợ, đã
từng là phu nhân nhà quyền quý bà đâu đã từng
chịu nỗi tủi thân này?
Hai người giằng co lúc lâu, Trần Mộng Dao đứng
dậy, chân có chút tê rằn: “Mẹ, con đưa mẹ về.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
