Ôn Ngôn có thể đoán được là do mình không nghe lời anh tự ý ra ngoài, còn trễ như vậy vẫn chưa về
nên anh mới quay về Mục trạch.
Cô kéo kéo vạt áo rồi bước vào, sẵn sàng đón
nhận con thịnh nộ của anh.
Lúc vào cửa, người hầu nhà họ Mục còn chưa nghỉ ngơi, quản gia Lâm và má Lưu cũng cùng nhau đứng trong phòng khách, quản gia Lâm nhìn
cô thở dài một tiếng, không nói gì.
Cô hít một hơi thật sâu nói: “Không sao, con sẽ
Ôn Ngôn mỉm cười đi thẳng lên lầu, cửa phòng ngủ đang khép hờ, Mục Đình Sâm ngòi trên chiếc ghế trước cửa số sát đất, ngón tay anh cầm điều
thuốc vừa mới châm, dáng vẻ anh lúc ẩn lúc hiện
giữa làn khói mỏng bao phủ trong phòng.
Tây trang trên người anh vẫn chưa thay ra đã nói rõ anh vừa mới trở về, cô bước đến rót cho anh ta một tách trà giải rượu: “Tâm trạng Dao Dao không vui nên uống say, tôi đưa cô ấy về nhà rồi liền về
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


