Ôn Ngôn không hề biết có một đôi mắt đang nhìn cô, xung quanh đều là âm thanh tâng bốc, cô nghe mà tai sắp chai rồi. Nửa buổi diễn sau, là váy cưới. Cô tăng thêm hai mươi phần tinh thần, chờ đợi tác phẩm của mình xuất hiện, dù chế tác thành phẩm cô không tham gia, nhưng
cô mới là “mẹ ruột”.
Sau đó từng giây từng phút trôi qua, buổi diễn gần đến phút cuối, cô cũng bắt đầu nghi ngờ. Tác phẩm của cô chốt cuối không có khả năng lắm nhỉ? Dù sao cô không phải là người của công ty Mục Đình Sâm, nếu không phải là chốt
phẩm của cô… thật sự dùng để chốt cuối!
Váy cưới là mẫu váy dài, đến gót chân. Không có tà váy dài kéo gót, khung váy không quá khoa trương, cô trước nay ăn mặc bảo thủ, đối với váy cưới cũng không thể thiết kế lộ quá nhiều, vì vậy trước ngực váy dùng nguyên tố váy sườn xám của phong cách trung quốc, vì để cân bằng vẻ đẹp của ren trắng trong lòng nữ giới thì có phối hợp bao tay và khăn trùm đầu ren trắng, cũng không dùng quá nhiều đá quý trang sức rườm rà, đa phần dùng đường thêu tỉnh xảo, chỉ có chỗ được thêu thì mới thêm đá
quý.
Cô từng cho rằng lúc cô vẽ bản phác thảo biểu đạt ý quá súc tích, không ngờ lại được Mục
Đình Sâm nhìn trúng.
Buổồi diễn kết thúc, có người lục đục đi ra khỏi
hội trường. Lúc Ôn Ngôn đứng dậy thì nhìn
thấy Khương Nghiên Nghiên nói cười với Mục Đình Sâm đã đánh tan ý nghĩ gọi anh cùng đi,
tự mình đi ra khỏi hội trường.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
