vậy có lẽ sẽ không nồng đậm như vậy.
Má Lưu trở về sau ba ngày: “Ngôn Ngôn, thiếu gia sao tết nhất lại đi công tác? Con cũng không nói nói nó… Chuyện công việc có thể
dời lại, để con một mình, cô đơn thế nào chứ.”
Ôn Ngôn dựa vào sô pha, không đáp lời. Điện thoại đột nhiên vang lên, là Lâm Phong gửi tin nhắn chúc tết, cộng thêm một bao lì xì cho
nhân viên.
Cô không nhận tiền, trả lời lại một mặt cười, gửi cả thư từ chức, sau đó đặt điện thoại xuống, ánh mắt lại nhìn tạp chí trong tay. Ngày mai Hải Thành có một buổi triển lãm tranh, cô muốn đi, cũng quyết định sẽ đi. Cả đời này,
cũng phải có một chuyến du lịch nói đi là đi.
Lúc rời đi, Ôn Ngôn chỉ nói với má Lưu là phải đi ra ngoài một chuyến, không biết mấy ngày mời về. Má Lưu bảo cô cần thận một chút,
cũng không nói gì khác.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


