Ôn Ngôn không đáp, chỉ siết thật chặt khăn tắm trên người, nhắm mắt lại không nhìn anh, không
nhìn có lẽ sẽ không sợ hãi như vậy nữa…
Ánh mắt Mục Đình Sâm rơi vào vết sẹo trên vai cô, đó là vì anh nên mới để lại… Nhưng lúc này, anh lại cảm thấy châm biếm: “Cô làm cho tôi thật
buồn nôn!”
Mục Đình Sâm đi rồi, không làm gì với cô cả, thế này có hơi khác so với cách làm việc trước đây
của anh.
Cửa phòng bị đóng sầm lại đầy phẫn nộ, Ôn Ngôn
ngồi co quắp ở mạn giường, giống con rối vô hồn.
thiếu gia… làm sao thế?”
Ôn Ngôn nằm xuống đắp kín chăn: “Con không ăn,
không sao cả.” Má Lưu thở dài, không hỏi nhiều.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
