Ôn Ngôn nhận được cuộc gọi có chút kinh ngạc. Không phải anh đang cùng Khương Nghiên Nghiên ăn trưa sao? Gọi cô qua
đó là có ý gì?
thoại đã truyền đến âm thanh báo bận.
Trong xe, Mục Đình Sâm ngắt điện thoại, sắc mặt so với vừa rồi càng đen hơn vài phần. Lạnh lùng phân phó: “Lái xe!”
Buổi tối trở về nhà, Ôn Ngôn nhận lấy hồng trà má Lưu đưa cho, vừa uống vừa
cùng má Lưu nói chuyện.
Đúng lúc này, ngoài cửa đột nhiên vang
lên tiếng của Lâm quản gia: “Thiếu gia.”
Thấy Mục Đình Sâm trở về, má Lưu vội vàng đi vào bếp, thúc giục phòng bếp
chuẩn bị đồ ăn.
Ôn Ngôn bưng ly hồng trà đi về phia sô pha ngồi xuống, ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng trong đầu lại hiện lên hình ảnh Khương Nghiên Nghiên khoác tay Mục Đình Sâm tiến vào nhà hàng… Không rõ đây là cảm giác gì, giống như một màn sương mù dày đặc bao phủ
trái tim.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
