“Cô nói cái gì?”
Khương Nghiên Nghiên tiếp tục kêu gào: “Chẳng lẽ tôi nói sai sao?! Chuyện thối nát ba năm trước của cô và tam thiếu gia nhà họ Thẩm —- Thẩm Giới, tất cả mọi người trong thành phố đều biết, sao cô không biết xáu hỗ lại đứng bên cạnh anh Đình Sâm chứ? Nếu tôi là cô, tôi sớm đã muốn đi chết rồi! Tôi còn tưởng là ai cơ, chen ngang giữa tôi và anh Sâm, tra ra mới biết
là cô, thật ghê tởm!”
khác rồi nha? Còn giả bộ thanh cao nữa.”
“Ai nói không được? Khi cô ta qua lại với Lâm tổng thì bỏ Trần Hâm, hành người ta xong còn bên cạnh Lâm tổng nữa, ha ha, tuổi trẻ đúng là xinh đẹp nha, đáng tiếc là
người phụ nữ không đàng hoàng…”
Nghe máy lời bàn tán này, Ôn Ngôn chịu đựng đến cự hạn, lấy điện thoại tìm số của Trần Hàm, vừa định gọi điện thì Khương Nghiên Nghiên cướp lấy điện thoại của cô đập xuống đất: “Muốn gọi điện cho mẹ tôi? Cô xứng sao? Tôi nói
cho cô biết, cô tránh xa mẹ tôi và anh
Đình Sâm xa một chút, nếu không tôi
không để cô yên đâu!”
“Òn ào cái gì?” Lâm Táp vừa đến công ty đã nghe thấy tiếng ồn ào, mọi người đều tụ tập một chỗ không có ý thức đi làm việc, anh vừa mới đến công ty đã thấy
chuyện này, có chút không vui.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


