Ôn Ngôn nắm lấy tay hai cô gái nhỏ cười nói: “Ừ! Chỉ chớp mắt các con đều lớn như vậy rồi, đều rất xinh đẹp, Nhiễm Nhiễm, anh của con đâu? Đứa nhóc Tinh Phàm kia chưa về nước sao?”
Kính Tiêu Nhiễm vừa nghe đến tên của Kính Tinh Phàm liền không nhịn được bĩu môi: “Vốn dĩ anh ấy nói nửa tháng trước về, không biết đi đâu đã đi, không quan tâm anh ấy, anh ấy cứ như thề.
Thời tiết nóng như vậy, chúng ta đi vào trước đi?”
Ôn Ngôn nhẹ gật đầu, mắt khẩn trương nhìn Mục Tinh Ngôn, từ đầu tới cuối nó đều không tiến lên nói chuyện với cô, là trong lòng đang trách cô sao? Cô và Mục Đình Sâm ở nước Mỹ ngây người mười chín năm, một mình con nhất định trôi qua rất vất vả đúng không?
Đến phòng khách, cô đột nhiên chú ý tới An Nhiên, liền hỏi: “Nhuế Nhué, đây là em gái của con sao?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)
