Không quá lo lắng? Diệp Tâm Nhuế tức đến cười lên: “Làm như chị là người mù không bằng? Không phải em thích anh chị sao? Em ngày nhớ đêm mong người từ nước Pháp trở về, còn mang về một người con gái, em vậy mà không có rất lo lắng? Bỏ qua ý của trưởng bối hai nhà các em, em dám nói em không thích anh ấy sao? Chị là bạn thân em chị mới giúp em, em đừng làm như em đang làm việc mù quáng được không?”
Kính Tiêu Nhiễm lắc đầu, thấp giọng nói: “Anh áy… hình như đã tỏ tình với em rồi, bọn em cũng… Cái đó.
Cho nên em cảm thấy anh ấy đối với An Nhiên không có loại ý tứ kia, vẻn vẹn chỉ là bởi vì An Nhiên đã cứu anh ấy mà thôi, em tin tưởng anh ấy có thẻ xử lý tốt.”
Diệp Tâm Nhuê mở to hai mắt nhìn: “Cái gì? Anh ấy mới trở về mấy ngày, hai người các em đã lăn giường rồi sao?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

