Sau khi Đới Duy dẫn người vào trong, anh thậm chí còn dặn dò pha trà mời khách, trên mặt bày ra nét phong khinh vân đạm, giống như là chưa từng có chuyện gì xảy ra, những cũng chính vì sự bình tĩnh này, làm cho bó mẹ của Quý Á Nam bị dọa sợ mắt mật, trong lòng người đàn ông này đang nghĩ cái gì, bọn họ không thể đoán ra được.
Người mở miệng trước là mẹ Quý: “Mục tổng, tôi biết đây là lỗi của con trai tôi, nhưng mà… người cũng đã chết rồi, tôi thành khẩn cầu xin cậu, trả lại thi thể của nó cho chúng tôi được không? Chỉ cần cậu giao trả thi thể của nó lại cho chúng tôi, cậu bảo chúng tôi làm gì đều được hết.”
Khoé môi Mục Đình Sâm nhéch lên một nụ cười lạnh: “Một câu biết sai liền có thể thay đổi được mọi thứ sao? Vợ của tôi vẫn còn đang nằm trong bệnh viện, khi nào tỉnh lại cũng vẫn chưa biết, muốn thay đổi như thế nào? Các người muốn đem thi thể của Quý Á Nam đi cũng không phải là không được…”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

