Ôn Ngôn vứt mảnh vỡ sứ trong tay, ngoan ngoãn ngồi xuống để bà lão băng bó giúp mình, vừa rồi lực đạo không khống chết tốt, vết thương có chút sâu, nhưng mà còn tốt, trừ việc vết thương còn hơi đau, máu cũng ngừng chảy tôi.
Không biết bao giờ tên kia sẽ tới, chờ rồi chờ, cô lại buồn ngủ không được, tối hôm qua một đêm đều không chợp mắt, cộng thêm thể lẫn xác tinh thần tra tấn, cô thực sự nhịn không được, ngủ thiếp đi.
Cao ốc tập đoàn Mục thị.
Mục Đình Sâm ngồi trước bàn làm việc, có vẻ hơi lo nghĩ.
Ánh mắt anh một mực đặt trên điện thoại di động, vẫn là không có tin tức của Ôn Ngôn, rõ ràng đã liều mạng đi tìm như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

