Cô cũng không có phản kháng rất rõ ràng, giống như là muốn từ chối cũng muốn hoan nghênh, cho anh sự khích lệ, anh hơi cong môi, khế cắn rái tai cô: “Chờ lát nữa em không có không thời gian nghĩ chuyện phiền lòng nữa.”
Sáng sớm sáu giờ, Ôn Ngôn bị một trận tiếng chuông điện thoại dồn dập đánh thức.
Tối hôm qua Mục Đình Sâm dày vò đến rất khuya, thời gian này cô căn bản không tỉnh ngủ, cũng không muốn đứng lên, đẩy Mục Đình Sâm một cái, bảo anh nghe điện thoại đi.
Mục Đình Sâm mơ mơ màng màng đứng dậy, cầm điện thoại di động lên nhìn một cái, lại đưa cho cô: “Là điện thoại di động của em kêu, Khúc Thanh Ca gọi tới, em nhận đi.”
Ôn Ngôn mơ mơ màng màng đem điện thoại di động để ở’ bên tai: “A lô…2Thanh Ca, sao sớm như vậy cô gọi điện cho tó?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

