Ôn Ngôn đến gần thản nhiên nói: “Không phải anh ấy muốn giấy nợ, là tôi muốn, nếu bà cảm thấy không thành vấn đề, vậy thì viết đi.”
Mục Đình Sâm khẽ nhíu mày, hai mẹ con lại gặp nhau, đã thành xa lạ như vậy sao?
Trần Hàm lấy giấy và bút từ trong túi ra, vừa viết giấy nợ vừa nói: “Ôn Ngôn, con hiểu làm mẹ rồi, mẹ không cảm thấy viết giầy nợ không nên, bất kể là suy nghĩ của con và Đình Sâm, đều giống nhau, không thể bình thường hơn được, mẹ cũng sẽ không có ý kiến gì, con không cần phải nhấn mạnh.
Ta cố ý trở về là tôn trọng, hiểu không?”
Ôn Ngôn hừ nhẹ một tiếng: “Tôn trọng?
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

