Kính Thiếu Khanh hít một hơi: “Em vẫy vẫy tay thử xem, đến một người anh giết chết một người.
Được rồi, buổi tối lại a, em bây giờ nhiều hơn nữa cũng là không tốt, trên đường lớn anh còn có thể đem em giải quyết tại chỗ?
Đúng rồi, mẹ bảo anh trở về mua chút sữa bột, sữa bột của lão nhị sắp hết rôi.”
Trần Mộng Dao liếc anh một cái: “Đừng gọi lão nhị lão nhị có được không?
Con gái người ta, cũng không phải không có tên, nó tên là Kính Tiểu Nhiễm, lại để em nghe thấy anh gọi nó là lão nhị, “lão nhị” của anh liền không còn.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

