Hai người coi như mình không tồn tại, bên ngoài nóng chết rồi, mình hôm nay ở chỗ này ăn chực rồi, chờ buổi tối Thiếu Khanh đến đón mình.”
Khóe môi Mục Đình Sâm nhêch lên một nụ cười: “Thiêu Khanh ở đây thì có thể làm gì?
‘Yên tâm, tôi không đánh phụ nữ.”
Cuối cùng, anh thu hồi nụ cười, nhìn về phía Ôn Ngôn: *Ngôn Ngôn, anh có chuyện muốn nói với em.”
Ôn Ngôn có chút khó hiểu: “Nơi này lại không có người ngoài, anh trực tiếp nói là được rồi, chuyện gì vậy?”
Mục Đình Sâm dừng hai giây mới mở miệng: “Mẹ em gửi email cho anh rồi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

