Mục Đình Sâm không nói gì nữa, chỉ nhìn chằm chằm vào trang bìa bưu kiện liên lạc của Diệp Quân Tước trên màn hình máy tính, chỉ hai phút trước, Diệp Quân Tước gửi thư nói: “Khúc Thanh Ca thúc giục tôi ăn cơm, còn lại anh tự mình xem trước đi, chờ tôi ăn cơm rồi tiếp tục xem xét.”
Cô đang nói dối, cô đang nói dối anh! Chờ Ôn Ngôn rời khỏi Mục trạch, anh không đếm xỉa tới cằm chìa khóa lên xe đi theo đi ra ngoài, trước khi đi nói với Lâm quản gia cùng máLưu, không nên đem chuyện anh không ở nhà nói cho Ôn Ngôn, anh ngược lại muốn xem, cô muốn làm cái gì.
Từ Mục trạch đi ra, Ôn Ngôn đi tới giao lộ muốn đón xe, không nghĩ tới Quý Á Nam không biết từ khi nào đã chờ ở ngã tư.
Cô sợ bị người quen gần đó nhìn tháy, liền vội vàng lên xe của Quý Á Nam: “Sao anh lại tới đây?
Anh nên là hẹn một chỗ chờ tôi đi qua, để người ta nhìn thấy không chừng nói như thế nào, tôi không muốn để Mục Đình Sâm hiểu làm.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

