Tôi ngây ngô cười một cái rồi nói: “Anh đừng trách cô ấy nữa, như vậy không hay đâu.”
Kỳ Văn rõ ràng sững người, sau đó liền mỉm cười, lại nhẹ nhàng nói: “Anh đã nói với em nhiều như vậy, vậy mà em lại chẳng lo lắng gì cho sự an nguy của bản thân, còn bênh vực cô ta sao?”
“Tôi chỉ cảm thấy hai người vì tôi mà cãi nhau thì không hay.”
Tôi giờ rất mâu thuẫn, lý trí nói với tôi rằng tôi nên tránh xa những chuyện này mới đúng.
Kỳ Văn bất lực lắc đầu, không tiếp tục bàn luận về Mẫn Duyệt Linh nữa. Anh ta đổi chủ đề: “Tại sao em không ở lại đây?”
“Ở lại đây?”
Tôi kinh ngạc trợn to mắt, nhìn về phía cái giường duy nhất trong phòng.
Kỳ Văn bật cười, ánh mắt nhìn tôi lúc nào cũng tràn đầy… yêu thương. Anh tiếp tục nói: “Ban đầu anh định để em ở đây, có anh ở đây, lũ tiểu quỷ kia sẽ không làm hại em. Không ngờ em lại không chịu ở lại.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-150561.jpg&w=256&q=75)