Phùng Du Du vòng vèo qua mấy con hẻm nhỏ, cuối cùng cũng tới được trung tâm chợ đen. Lúc này đã có không ít người tới buôn bán, cô tìm một khoảng trống, ngồi xổm xuống, mở tấm vải phủ ra để lộ ra giỏ táo đỏ au, chờ người tới mua.
Xung quanh, người ta lần lượt bán được hàng nhưng Phùng Du Du thì không vội, rút từ trong túi ra một cái bánh bột ngô, vừa gặm vừa đợi khách. Đang ăn dở, một ông cụ bước lại, liếc nhìn đống táo đỏ tươi trong giỏ cô, không nói năng gì, chỉ giơ hai ngón tay.
Phùng Du Du hiểu ý ngay, vội đứng dậy cân cho ông hai cân táo. Cô hạ giọng báo giá, ông cụ cũng sảng khoái, không mặc cả, rút tiền trả rồi xách táo đi thẳng. Phùng Du Du nhìn bóng lưng ông cụ mà thầm nghĩ: giá như khách nào cũng gọn lẹ như thế thì tốt biết mấy. Nhưng đời đâu có như mơ.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
