Chỉ nghĩ lại thôi cũng đủ thấy hả hê, Phùng Du Du thầm mong Phùng Đại Hải đừng chết nhanh quá cô còn chưa chơi đã! Nhưng rồi lại nhớ đến cái chết của bố mẹ, cô ngồi bệt xuống đất, ôm đầu gối nức nở. Khóc xong, cô mới để ý trên người vẫn dính máu của Phùng Đại Hải, ghê tởm đến mức phải chạy vào nhà, múc nước tắm rửa cho sạch sẽ.
Lúc này cũng hơn bảy giờ tối, Phùng Du Du nằm trên giường, đầu óc vẫn còn hưng phấn, không ngừng tua lại mọi chuyện vừa xảy ra. Mối hận giữa cô và Phùng Đại Hải giờ đã công khai hoàn toàn từ giờ về sau, cô nhất định phải đề phòng hắn.
Chỉ vì một câu nói mơ hồ của cô mà hắn đã định ra tay giết người, thế nên nếu hắn còn sống, nhất định sẽ quay lại tìm cô trả thù. Nghĩ đến đây, cô hơi hối hận sớm biết thế thì nên đâm thẳng vào tim hắn cho rồi!
Nghĩ đông nghĩ tây, mí mắt cô dần díu lại. Cô lập tức chui vào không gian ngủ. Hai đêm nay cô toàn nghỉ trong gác lầu của Không Gian ngủ ở nhà thì không yên tâm, sợ nhà họ Phùng tìm tới. Hơn nữa, kiếp trước đúng lúc này cô cũng gặp đại nạn, nên phải cẩn thận gấp đôi.
Sau khi Phùng Du Du rời đi, bên phía nhà Phùng Đại Hải...
Vương Thủy Hoa tỉnh lại sau cơn ngất, đầu óc vẫn còn choáng váng. Tỉnh táo lại, bà ta mới giật mình nhận ra hỏng rồi! Hoảng loạn chạy ra sân, vừa nhìn thấy Phùng Đại Hải nằm sõng soài trong vũng máu, còn Hiểu Kỳ thì đứng đó đờ đẫn như bị rút hồn, bà ta suýt phát điên.
Vừa nhào tới định kiểm tra tình trạng của chồng, lại không dám động vào, cuối cùng phát hiện hắn vẫn còn thở. Bà ta cuống cuồng đi tìm hàng xóm tới giúp đưa Phùng Đại Hải đến bệnh viện thị trấn Đại Môn.
Hôm nay, cô có hẹn với Tạ Viễn Trạch đi vào rừng ở sau núi. Trong Không Gian đã có đủ nhân sâm nhưng cô muốn tìm thêm mấy cây đông trùng hạ thảo để gieo giống. Vài hôm tới, cô còn định ghé hiệu thuốc ở thị trấn bán vài cây nhân sâm đã trưởng thành. Giá cô đã tính kỹ gấp ba giá thị trường. Nhân sâm này là tưới bằng linh tuyền đấy, hiệu quả chắc phải gấp mười lần nhân sâm thường!
Người ta nói: "Rượu ngon không sợ hẻm sâu", cô không lo không có người mua chỉ sợ ban đầu không ai tin, lại bảo cô là kẻ lừa đảo.
Nghĩ đến chuyện nhân sâm, Phùng Du Du cùng Tạ Viễn Trạch vào rừng. Ánh mắt cô liếc qua bộ cung tên trên vai anh toàn thân toát ra khí lạnh, nhìn đã biết là hàng xịn không tầm thường. Mới vừa bước vào rừng, Tạ Viễn Trạch đã không kìm được khoe tài bắn cung trước mặt cô.
Phùng Du Du nhìn con thỏ trắng toát anh vừa xách trong tay, nảy ra ý tưởng, liền hào hứng nói: “Anh Tạ, anh bắn thêm vài con thỏ nữa đi, trưa nay mình nấu món thịt thỏ ăn nhé?” Tạ Viễn Trạch nghe cô bảo muốn ăn thịt thỏ, tất nhiên không từ chối. Chẳng mấy chốc, anh đã vác được năm con trên vai.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)
