Ăn xong, cô rời khỏi nhà ăn. Trường cấp ba của cô ở trấn, nên cô biết rõ nơi nào bán đồ sinh hoạt. Mỗi lần mua được gì, cô lại tìm góc khuất để ném vào không gian. Cứ như vậy, sau một tiếng đồng hồ, toàn bộ đồ dùng cần thiết đã được mua đầy đủ.
Cuối cùng, cô đến chợ nông sản, mua các nguyên liệu nấu ăn như gạo, bột, thịt, gia vị... Cô quyết định sẽ tự nấu ăn trong không gian, như vậy không sợ bị đói nữa. Dù sao, muốn no đủ vẫn phải tự thân vận động.
Mua đồ xong, cô ghé qua hiệu thuốc xem giá thu mua dược liệu. Dự định sau khi dọn dẹp xong gác xép sẽ lên núi sau tìm thử xem có loại thuốc nào có thể trồng trong không gian không.
Lại nghĩ đến bố mẹ ruột, cô khẽ thở dài. Kiếp trước cũng vì cô mà vợ chồng Hàn Học Ngôn mới bị Phùng Đại Hải hại chết. Kiếp này, cô nhất định sẽ bảo vệ họ thật tốt, tuyệt đối không để người nhà họ Phùng có cơ hội lại gần. Còn chuyện nhận lại người thân, cô cứ để tùy duyên vậy, dù sao từ nhỏ cô đã được Phùng Tiểu Hải và Lưu Nguyệt nuôi lớn.
Trên đường về, đầu óc vẫn mải nghĩ những chuyện này. Khi về đến gần nhà tranh, cô phát hiện cửa nhà mình bị khóa không vào được, liền siết chặt nắm tay quay về. Cô muốn vào không gian nghiên cứu mấy loại thuốc độc, sớm ngày dùng lên nhà họ Phùng, làm cho bọn họ đau đớn thì lòng cô mới thấy dễ chịu.
Vừa vào không gian, cô dùng ý niệm gom hết đồ vào gác xép. Nhìn căn gác xép tràn đầy hơi thở cuộc sống, cô hài lòng mỉm cười. Xoay người bước xuống tầng một, cô vào căn phòng chuyên cất giữ thuốc độc, ngồi lên ghế nhìn dãy kệ gỗ phía trước xếp đầy lọ lớn lọ nhỏ đủ màu sắc. Cô cầm quyển “Ghi chép độc dược và thuốc giải” từ kệ sách, bắt đầu tra cứu từng lọ một.
Phùng Du Du đối chiếu xong toàn bộ thuốc độc và thuốc giải, đồng thời học thuộc tên từng loại để tiện sử dụng khi ra ngoài không gian. Trong đó có một lọ thuốc tên là “Im Miệng Đi” khiến cô khá hứng thú. Tác dụng của nó là khiến người uống không thể nói bậy, nếu buột miệng nói một câu tục tĩu, cả khuôn mặt sẽ đau đớn như bị mười vạn con kiến cắn. Cô cảm thấy loại này rất hợp với Vương Thủy Hoa.
Không biết sau khi uống xong, bà ta còn dám mở miệng mắng cô nữa không. Chậc, giờ chỉ còn nghĩ cách làm sao để bà ta nuốt nó vào! Phùng Du Du nhìn đồng hồ trong phòng khách, đã bốn giờ chiều. Không biết Vương Thủy Hoa có ở nhà không. Cô cầm theo một gói thuốc mê và lọ “Im Miệng Đi”, rời khỏi không gian đi tìm bà ta.
Cô còn đang nghĩ xem tìm bà ta ở đâu thì vừa bước ra khỏi nhà tranh đã thấy bà ta ngay. Lại mò đến đây xem mình có nhà không à?
Vương Thủy Hoa hoàn toàn không nhận ra cô gái đang đi tới là Phùng Du Du. Trong ký ức của bà, con bé đó gầy gò tiều tụy vì đói ăn, làm sao có thể là cô gái sạch sẽ, làn da trắng trẻo khỏe mạnh thế này?
Thế là Vương Thủy Hoa đi ngang qua Phùng Du Du, chưa được mấy bước đã ngã xuống. Phùng Du Du thấy vậy, vội vàng nhỏ thuốc độc vào miệng bà ta, sau đó thẳng tay tát cho hơn chục cái đến mức lòng bàn tay cô sưng tấy mới chịu dừng lại, rồi đứng dậy rời đi.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)
