Vốn dĩ Lạc Minh Hà chỉ muốn trốn tránh lời mắng mỏ của anh cả nên mới lôi chị dâu ra làm bia đỡ đạn. Kết quả, anh cả đột nhiên hỏi như vậy khiến cô ấy sững sờ.
"Chị ấy không nói, nhưng mà..." Lạc Minh Hà có tính tình thẳng thắn, nhưng cô ấy cũng sẽ không nói bừa. Chị dâu chưa từng nói câu này nên cũng không thể vì muốn trốn tránh bị mắng mà nói hươu nói vượn được.
Nhưng mà sao cơ? Lạc Hành Chu không lên tiếng, anh chỉ nhìn Lạc Minh Hà. Rất rõ ràng, anh đang chờ đợi câu nói tiếp theo của cô em gái này.
Lạc Minh Hà cũng không hề ngốc. Thấy anh cả như vậy, rõ ràng là anh đang rất quan tâm đến cách nhìn nhận của chị dâu về mình.
Đã như vậy thì cô cũng không khách sáo nữa. Theo cô thấy, chị dâu trông có vẻ yếu đuối mỏng manh, ngay cả bản thân cô còn sợ anh cả thì chị dâu chẳng có lý do gì lại không sợ cả.
"Chị dâu hiền lành nên sẽ không nói đâu. Nhưng anh cả hung dữ như vậy, chị dâu chắc chắn là sẽ sợ anh." Đây là lần đầu tiên Lạc Minh Hà dám chỉ ra khuyết điểm của anh cả ngay trước mặt anh. Tuy nhiên, khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của anh cả, sự tự tin trong lời nói của cô ấy liền giảm đi một chút.
Dù vậy, cô ấy vẫn cắn răng nói thêm một câu: "Em không nói bừa đâu. Anh cả, anh còn nhớ trước kia em có một người bạn học không? Cậu ấy tới nhà chơi, đúng lúc anh vừa về nhà. Vừa nhìn thấy anh, cậu ấy đã sợ tới mức không dám tới tìm em chơi nữa luôn."
Bây giờ, cô ấy bắt đầu nghi ngờ việc tối hôm đó chị dâu ầm ĩ đòi ly hôn có phải là do bị anh cả dọa sợ hay không.
Sắp phải đi đến vùng biên cương xa xôi, bên cạnh lại còn có một người chồng hung thần ác sát, thử hỏi có thể không sợ sao?
Sự thấu hiểu chỉ đến trong một khoảnh khắc. Ngay lúc này, Lạc Minh Hà vô cùng thấu hiểu cho chị dâu. Xem ra, mẹ đã nhìn thấu được bản chất sự việc ngay từ đầu!
Nói xong, Lạc Minh Hà lén lút lùi lại một bước về phía cửa, lặng lẽ liếc nhìn anh cả của mình. Thấy anh cả chỉ nhìn mình một cái mà không nói gì, cô vội vàng bưng bát chuồn ra khỏi bếp. Vốn dĩ cô chỉ muốn trốn tránh việc bị mắng, thật vất vả mới thoát được một kiếp này.
Lạc Hành Chu cũng mặc kệ em gái, anh tiếp tục rán chiếc bánh trong tay. Căn bếp đột nhiên trở nên yên tĩnh, chỉ còn lại tiếng "xèo xèo" của chiếc bánh đang rán trong nồi.
Trong đầu người đàn ông lại đang suy nghĩ về những lời em gái vừa nói. Anh thực sự hung dữ đến vậy sao?
Anh suy nghĩ kỹ lại một chút. Ở trong quân đội, mặc dù các chiến sĩ không nói thẳng ra, nhưng mỗi khi nhìn thấy anh, họ quả thực không dám làm càn.
Nhắc tới người bạn học của em gái, anh vẫn còn một chút ấn tượng. Cậu bé đó quả thực rất sợ hãi. Lúc đó, anh chỉ nghĩ rằng mấy đứa trẻ đang lén lút làm chuyện gì mờ ám sau lưng mình, cho nên anh chỉ dắt em gái về nhà. Không ngờ rằng, cậu bé đó chỉ đơn thuần là sợ anh?
Chỉ là vấn đề này lại có chút nan giải. Cô thích dáng vẻ như thế nào?
"Minh Hà." Nghĩ tới nghĩ lui, Lạc Hành Chu liền gọi thẳng em gái vào trong bếp.
"Anh cả, sao vậy?" Vừa nghe anh cả gọi mình, trong lòng Lạc Minh Hà liền căng thẳng. Không phải là anh mới nhận ra vấn đề rồi gọi mình vào mắng cho một trận đấy chứ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
