Tim như đang treo ở cổ họng, mắt trừng lớn, gắt gao nhìn chằm chằm vào khe hở đang ngày càng mở rộng.
Cùng với âm thanh “lạch cạch” đang vang lên, cánh cửa gỗ đã dần dần bị đẩy ra.
Tôi cảm thấy da đầu tê dại, một cỗ hơi lạnh tràn từ trên đỉnh đầu, kéo đến lòng bàn chân.
Bởi vì tôi nhìn thấy rất rõ ràng, ở nơi hoang vu lạnh lẽo này, lại đang treo ba “xác chết”.
Ba người này đều mặc áo trắng, tóc tai bù xù, chỉ có thể thông qua khe hở giữa những lọn tóc mà nhìn thấy những khuôn mặt trắng bệch.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)


-593460.png&w=256&q=75)