Cô nhấn ga lao thẳng tới bệnh viện phụ sản.
Tống Noãn sải bước đầy kiêu sa và rạng rỡ đi tới cửa phòng bệnh.
Trong phòng, Tống Chí Nhân và dì ghẻ - Chu Mẫn đang vây quanh giường bệnh của Tống Ngân Tuyết hỏi han ân cần, ánh mắt đầy vẻ xót xa.
Tần Vũ Xuyên đứng bên cạnh, nắm chặt lấy tay Tống Ngân Tuyết.
Bố mẹ chồng cô cũng có mặt, sắc mặt rất khó chịu, nhưng chỉ đứng ở đằng xa nhìn cảnh này.
Tống Noãn đứng ở cửa quan sát một hồi lâu, chợt nhớ tới mẹ mình.
Nếu mẹ còn sống, thấy cô vì quyền thừa kế mà chịu nhiều uất ức thế này, chắc bà cũng xót xa lắm nhỉ?
Hoàn hồn lại, cô gõ cửa phòng bệnh.
Trong phòng, mọi ánh mắt đều đổ dồn về phía cô.
Sắc mặt Tống Chí Nhân và Chu Mẫn lập tức tối sầm lại.
Tống Ngân Tuyết cúi đầu, tỏ vẻ vô cùng đau buồn.
Bố mẹ chồng cô giật mình, vội vàng bước lên phía trước.
Mẹ Tần có chút chột dạ, lại có chút lo lắng: "Noãn Noãn, sao con lại tới đây? Mau về nhà đi, có chuyện gì về nhà rồi nói."
Tống Noãn mỉm cười: "Mẹ, là Vũ Xuyên gọi điện bảo con tới. Đứa bé trong bụng Ngân Tuyết không sao chứ ạ?"
Nụ cười trên mặt mẹ Tần cứng đờ, bà áy náy nhìn Tống Noãn.
Tần Vũ Xuyên bước tới, ánh mắt nhìn cô như muốn giết người: "Có phải cô làm không?"
Tống Noãn ngạc nhiên: "Cái gì có phải tôi làm không?"
Chát!
Anh ta giáng một cái tát nảy lửa vào mặt Tống Noãn, gằn giọng: "Tôi hỏi có phải cô làm không!!"
Tống Noãn không thể ngờ anh ta lại ra tay đánh cô.
Trong lúc không kịp đề phòng, cô ăn trọn một cái tát đau điếng.
Cô ôm lấy gò má trái đang sưng vù, ánh mắt uất hận nhìn Tần Vũ Xuyên.
Mẹ Tần vội vàng lao lên ngăn Tần Vũ Xuyên lại: "Vũ Xuyên! Con làm cái gì vậy! Có chuyện gì không thể từ từ nói sao! Sao con có thể đánh Noãn Noãn hả?"
"Mẹ! Cô ta suýt chút nữa đã hại chết đứa nhỏ trong bụng Tuyết Nhi! Đó là con của con, là cháu nội của mẹ đấy! Đến nước này rồi mà mẹ vẫn còn bênh vực cô ta sao?"
Mẹ Tần nhỏ giọng: "Vũ Xuyên, con quên rồi sao, người ngoại tình là con, con đã làm ra chuyện quá đáng như vậy, không nghĩ cách bù đắp cho Noãn Noãn thì thôi, sao còn dám ngang nhiên đánh con bé? Con thật khiến mẹ thất vọng! Mau xin lỗi Noãn Noãn đi!"
"Mẹ! Mẹ không biết rõ đầu đuôi câu chuyện thì đừng có xen vào! Người đàn bà này không hề đơn thuần như mẹ tưởng đâu. Cô ta đã gọi tất cả các đơn vị truyền thông chính thống ở Lương Thành tới bắt gian con và Tuyết Nhi, không để cho con một con đường lui nào, rõ ràng là muốn nhà họ Tần chúng ta mất sạch mặt mũi!"
Mẹ Tần sững sờ, nghi hoặc nhìn Tống Noãn.
Tần Vũ Xuyên nhìn thẳng cô: "Tống Noãn, cô nói đi! Chuyện đều do cô làm, giờ cô giả câm giả điếc cho ai xem!"
Đáy mắt Tống Noãn hiện lên vẻ bi thương: "Vũ Xuyên, bao nhiêu năm qua tôi chưa từng nghi ngờ anh và Ngân Tuyết làm gì ở nước ngoài. Giờ cô ta mang thai về nước, tôi trở thành kẻ nực cười nhất, vậy mà anh còn muốn đổ vấy chuyện không liên quan lên đầu tôi. Tôi là gì chứ? Cuộc hôn nhân của chúng ta là gì hả?"
Tần Vũ Xuyên chán ghét cô đến cực điểm: "Cô bớt trưng ra cái bộ mặt người bị hại đó đi! Đêm tân hôn tôi đã chẳng nói rõ với cô rồi sao, tôi đồng ý cưới cô là để hoàn thành hôn ước giữa ông nội tôi và ông nội cô thôi.
Chính cô là kẻ mặt dày mày dạn cầu xin tôi đừng ly hôn, giờ cô lại đóng vai người bị hại cho ai xem chứ?"
Chát!
Tống Noãn vung tay tát một cú trời giáng vào mặt Tần Vũ Xuyên!
Tống Noãn lại là người rơi nước mắt trước: "Phải rồi, vì những lời tuyệt tình của anh mà lòng tôi đã nguội lạnh từ lâu. Vì hôn ước, tôi chưa từng làm chuyện gì quá giới hạn. Chuyện ngày hôm nay sao lại là thủ đoạn của tôi? Cái tát này, vết hằn để lại chắc chắn giới truyền thông sẽ nghi ngờ. Giờ đánh trả lại một cái, họ mới tin đây chỉ là chuyện lục đục nội bộ của chúng ta thôi."
Tần Vũ Xuyên luôn cảm thấy có gì đó không đúng, nhưng lại không nghĩ ra vấn đề nằm ở đâu.
Ngược lại, những người khác gần như đã bị Tống Noãn thuyết phục.
"Tống Noãn!"
Tống Ngân Tuyết đang nằm trên giường, gương mặt tái nhợt bỗng nổi giận.
Cô ta ôm lấy cái bụng bầu vượt mặt, cố gắng ngồi dậy, trừng mắt dữ tợn nhìn Tống Noãn: "Ai cho phép chị đánh anh Xuyên? Chị là cái thá gì chứ! Chị mà cũng dám đánh anh ấy!"
Tống Noãn rũ mắt: "Ngân Tuyết, giờ cô đã là người thứ ba trong mắt mọi người rồi. Nếu không phải tại cô, Vũ Xuyên cũng không bị phán xét công khai như vậy. Cái tát này, người đáng phải nhận nhất chính là cô. Tôi thậm chí còn nghi ngờ, có phải cô sợ đứa bé không có danh phận nên mới gọi đám người đó tới không?"
Lời vừa thốt ra, bầu không khí trong phòng bệnh trở nên vi diệu.
Đến cả mẹ Tần cũng nhìn cô ta dò xét, hỏi ngược lại Tống Chí Nhân: "Nếu đúng là như vậy, thì đứa con gái thứ hai nhà ông tâm cơ có hơi thâm sâu quá rồi đấy!"
Chu Mẫn lập tức á khẩu không biết thanh minh thế nào.
"Chị thông gia!"
Tống Ngân Tuyết ôm lấy ngực, thở không ra hơi, ho khan hai tiếng rồi bắt đầu khóc hu hu.
"Bố, mẹ, chị ấy là đang trách con ở bên anh Xuyên, lại còn mang thai con của anh ấy. Nhưng năm đó anh Xuyên rõ ràng đã thú nhận với chị ấy rồi, kết hôn chỉ để hoàn thành tâm nguyện của ông nội, là chị ấy cứ bám lấy không chịu ly hôn, giờ chị ấy lại nói vậy. Bố ơi, con uất ức quá."
Chu Mẫn vì xót con nên giận dữ nói: "Noãn Noãn, người không được yêu mới là người thứ ba, đứa trẻ này của Tuyết Nhi là kết tinh tình yêu chính đáng của bọn nó! Vũ Xuyên đã chọn em gái con rồi, con không chúc phúc được thì cũng không cần phải nói lời khó nghe như vậy.
Bố con còn ở đây, hồi nhỏ con cũng từng gọi dì mấy tiếng mẹ, hai người chúng ta dạy bảo con như vậy sao? Người ta sẽ tưởng con có mẹ sinh mà không có mẹ dạy, rồi lại quay sang trách dì và bố con đấy."
Câu "có mẹ sinh mà không có mẹ dạy" đã chạm vào điểm mềm nhất của Tống Noãn.
Trong đôi mắt long lanh nước của cô hiện lên vẻ khinh bỉ.
Người ta nói cô thế nào cũng được, nhưng nói đến mẹ cô thì không được.
Cô chộp lấy con dao gọt hoa quả trên bàn trà, bước tới trước mặt Chu Mẫn: "Con gái bà đúng là được mẹ dạy tốt đấy, dạy thế nào mà ra một kẻ chưa cưới đã có bầu, chen chân vào cuộc hôn nhân của người khác làm kẻ thứ ba vậy? Đúng là nhà dột từ nóc dột xuống, hôm nay tôi sẽ sửa lại cái nóc này trước!"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-150561.jpg&w=256&q=75)
