Không thể nào, tài khoản cô lập tại nước Thụy Sĩ luôn được bảo mật tuyệt đối, không ai biết đến.
Bên đó bảo vệ quyền riêng tư của khách hàng cực kỳ tốt, không thể có chuyện rò rỉ thông tin.
Thẻ tín dụng liên kết với tài khoản đó đều đứng tên mẹ cô.
Đã từ lâu, mẹ cô vẫn được coi là mất tích, hộ khẩu vẫn nằm trong tay cô và chưa hề bị xóa bỏ.
Sao có thể mất hiệu lực được?
Cô lập tức đổi sang một chiếc thẻ khác: "Thử chiếc này xem."
Nhân viên phục vụ lại đón lấy: "Xin lỗi quý cô, vẫn bị báo mất hiệu lực ạ."
Tống Noãn lộ rõ vẻ hoảng loạn.
Sảnh khách sạn như yên tĩnh trong không khí ồn ào.
Bàn tay Tống Noãn siết chặt lấy chiếc hộp gỗ đàn hương.
Cô biết chắc chắn là do nhà họ Tống giở trò.
Nhưng giờ cô phải làm sao đây?
Dù thế nào cũng không thể quay về đó.
Ôm chặt chiếc hộp, nhận lại thẻ ngân hàng, cô nén lại cảm xúc, đôi mắt đỏ hoe nói: "Xin lỗi, tôi không thuê nữa."
Cô xoay người định rời đi.
Đúng lúc này, một bóng hình quen thuộc xuất hiện trước mặt cô.
Từ trên đỉnh đầu truyền đến giọng nói trêu chọc: "Thật không ngờ cô chiêu nhà họ Tống từng vung tiền như rác ở club, cũng có lúc túng quẫn vì tiền thế này."
Là Lộ Tử Dương.
Anh giống như một bóng ma, cứ âm hồn bất tán xuất hiện quanh cô.
Tống Noãn hiện tại không muốn có bất kỳ liên quan nào với anh: "Sao anh lại ở đây?"
Lộ Tử Dương cười đáp: "Đến cứu em chứ sao."
Cảm xúc của cô dường như sắp sụp đổ.
Cô cố gắng nhẫn nhịn, đôi mắt đỏ ngầu đầy vẻ thù hằn: "Lộ Tử Dương, tôi đắc tội gì với anh sao? Tôi đối xử với anh không tệ phải không? Chẳng qua chỉ bảo anh đừng liên lạc với tôi trong thời gian ngắn, đó vừa là tốt cho tôi vừa tốt cho anh, sao anh lại thù dai thế? Anh lại thừa nước đục thả câu, bộ anh bị bệnh à?"
Huých mạnh vào vai anh, cô phẫn nộ rời đi.
Lộ Tử Dương nắm lấy cổ tay cô.
Còn chưa kịp nắm chắc, Tống Noãn đã dùng sức hất văng ra: "Đừng chạm vào tôi! Còn theo tôi nữa, tôi sẽ báo cảnh sát bắt anh vì tội quấy rối!"
Cô sải bước bỏ đi.
Một giọt nước mắt tuyệt vọng rơi xuống mu bàn tay Lộ Tử Dương.
Lộ Tử Dương sững sờ.
Vẻ phong lưu cợt nhả trên mặt anh tan biến sạch sành sanh.
Anh sải bước tiến lên, đuổi kịp Tống Noãn rồi trực tiếp bế thốc cô lên ngang eo, đi về phía một cánh cửa khác của khách sạn.
Tống Noãn không kịp đề phòng, hét lên một tiếng, sợ đến mức hồn xiêu phách lạc, liều mạng giãy giụa: "Anh thả tôi xuống! Lộ Tử Dương! Đây là khách sạn đấy! Thả tôi xuống! Anh muốn hại chết tôi phải không!!"
Cô sốt ruột đến mức nước mắt lã chã.
Không hiểu sao, lúc một mình đối đầu với nhà họ Tống và nhà họ Tần ở bệnh viện cô không khóc.
Lúc bị nhà họ Tần quét ra khỏi cửa cô cũng không khóc.
Kể cả khi toàn bộ tài sản bị phong tỏa, cô vẫn không khóc.
Nhưng cứ nhìn thấy Lộ Tử Dương là cảm xúc của cô lại không kìm nén được, cứ thế đổ vỡ.
Trước mặt anh, cô không thể khống chế được tâm trạng, nước mắt cứ thi nhau rơi xuống.
Nước mắt như những hạt trân châu, từng giọt từng giọt rơi vào lòng Lộ Tử Dương.
Anh chưa bao giờ thấy cô như thế này, lòng đau như cắt.
"Giá mà em đem được phân nửa cái nhuệ khí lúc ở trên giường ra thì đã không bị bọn họ bắt nạt đến mức này."
Tống Noãn chẳng nghe lọt tai được lời nào, vẫn điên cuồng giãy giụa: "Thả tôi xuống!"
"Thả em xuống thì em muốn đi đâu? Người nhà họ Tần có thể bắt em lại bất cứ lúc nào, em có cam tâm không?"
Nắm đấm đang đấm đá chợt khựng lại, Tống Noãn tức đến khóc dữ hơn: "Chẳng phải đều tại anh sao? Đám phóng viên đó chính là ngòi nổ, tôi thực sự bị anh hại chết rồi."
"Mẹ tôi... nơi nương tựa cuối cùng của tôi, sao bọn họ dám, sao bọn họ có thể..."
Tống Noãn ôm mặt, cô không chỉ trách Lộ Tử Dương.
Cô càng trách bản thân mình tại sao không nén nổi cơn giận.
Thứ duy nhất của mẹ mà cô có thể nắm giữ trong tay cũng bị hủy hoại rồi.
Mất đi tất cả, cô giống như bị cắt đứt sợi dây liên kết cuối cùng với mẹ.
Lộ Tử Dương không nói gì nữa, cứ lẳng lặng bế cô rời khỏi khách sạn.
Tại cửa ngách khách sạn, một chiếc SUV màu trắng bình dân đang đổ sẵn.
Đó chính là xe của Lộ Tử Dương.
Anh mở cửa xe, nhẹ nhàng đặt cô vào ghế, kéo và cày dây an toàn cho cô.
Cô vẫn không ngừng khóc.
Lộ Tử Dương nói: "Đừng khóc nữa, những gì em mất đi rồi sẽ quay trở lại thôi. Tôi sẽ giúp em, đừng gạt tôi ra ngoài."
Tống Noãn thừa hiểu, anh chỉ là một trai bao trong hộp đêm, có chút đầu óc, có nhan sắc.
Nhưng muốn đối đầu với nhà họ Tống và nhà họ Tần là chuyện không thể.
Ngược lại còn rước họa vào thân.
Cô ngước mắt lên định nói, Lộ Tử Dương đã lên tiếng: "Tôi không sợ bị trả thù, cũng không sợ rước họa vào thân, tôi cũng giống như em thôi."
Tống Noãn tưởng ý anh là anh cũng không có bố mẹ nên đồng cảm.
Trầm ngâm một lát, cô mở lời: "Nếu anh thực sự muốn giúp tôi, thì tìm cho tôi một nơi để ở đi."
"Được."
Rút khăn giấy ra, anh dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô.
"Tôi đúng là có một nơi cực kỳ thích hợp để em ẩn náu, giờ tôi sẽ chở em qua đó. Cục cưng đừng khóc nữa được không? Tôi không chịu nổi nước mắt của em đâu."
Tâm trạng Tống Noãn đã bình tĩnh lại nhiều.
Nhận lấy khăn giấy từ tay anh, cô lau sạch nước mắt rồi hỉ mũi: Đúng là tên trai bao do mình bỏ tiền ra nuôi có khác, giá trị cảm xúc dành cho mình quá đầy đủ.
Thấy cô cuối cùng cũng không còn trong trạng thái mất kiểm soát, anh thở phào nhẹ nhõm.
"Tâm trạng khá hơn chút nào chưa?"
Cô gật đầu: "Khá hơn nhiều rồi. Thế anh định sắp xếp cho tôi ở đâu?"
"Bí mật."
Anh đứng dậy đóng cửa xe, vòng qua đầu xe ngồi vào ghế lái, phóng đi mất hút.
Nửa tiếng sau, chiếc xe từ từ lái vào hầm gửi xe của một khu dân cư trung cấp tràn đầy hơi thở cuộc sống ở quận Ninh Sơn.
Tống Noãn vừa định mở cửa xuống xe.
Lộ Tử Dương đã cản cô lại.
Cô thắc mắc: "Chưa đến à?"
"Đến rồi, nhưng có cái đuôi theo sau, để tôi đi xử lý. Em cứ ở trên xe đợi tôi."
Toàn thân Tống Noãn lập tức căng thẳng, cô trực tiếp ngồi thụp xuống sàn xe, thu mình lại thành một cục, nghiến răng nói: "Lộ Tử Dương! Anh cố ý đúng không! Tôi còn chưa ly hôn đâu, nếu bị phát hiện là tôi chết chắc đấy! Có phải anh chỉ mong tôi bị nhà họ Tống và nhà họ Tần đuổi cổ ra khỏi nhà không?"
Lộ Tử Dương thu lại dây an toàn, cười đáp: "Bị đuổi ra khỏi nhà không phải rất tốt sao?"
"Tốt cái gì mà tốt! Tại sao tôi phải bị đuổi đi với một đống vết nhơ trên người chứ! Nếu tôi biến thành kẻ nghèo kiết xác, anh nuôi tôi chắc?"
"Nuôi." Anh trả lời không chút do dự.
Tống Noãn cạn lời: "Theo tôi biết thì tiền của anh hình như đều là do tôi cho mà?"
"Chuyện đó không quan trọng, quan trọng là hiện giờ tôi đúng là giàu hơn em."
"Xí!" Tống Noãn tức đến bật cười, đẩy mạnh anh ra: "Đi xử lý cái đuôi đi. Anh đã nhúng tay vào rồi thì thời gian tới làm phiền anh vậy. Chờ tôi lấy lại được những thứ thuộc về mình, tôi sẽ không để anh chịu thiệt đâu."
Lộ Tử Dương bất lực cười nhẹ, xoay người mở cửa xuống xe.
Dáng vóc ưu việt, khí chất sang chảnh.
Anh chỉ mặc sơ mi và quần tây bình thường, nhưng lại mang đến cảm giác vô cùng cao quý.
Mỗi cử chỉ điệu bộ hoàn toàn không có nét bóng bẩy, lả lơi thường thấy ở những tên trai bao.
Chỉ là trời không cho ai toàn vẹn, cái mỏ của anh đúng là quá độc địa.
Cứ dăm bữa nửa tháng lại khiến Tống Noãn tức đến nửa sống nửa chết.
Tại góc khuất tầm mắt của Tống Noãn, một kẻ đang cầm máy ảnh đứng đó, lén lút hướng về phía xe của Lộ Tử Dương chụp tách tách liên hồi.
Không lâu sau, trợ lý của Lộ Tử Dương là A Hiên dẫn theo mấy tên tay sai mặc đồ đen chặn đứng lối thoát duy nhất của bãi đỗ xe.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-495035.jpg&w=256&q=75)