Đúng vậy, chỉ có những tên tội phạm hung ác mới có khí chất đáng sợ như vậy, mới dùng mặt nạ che giấu khuôn mặt của mình.
Trong lúc nhất thời, mọi người lần lượt chạy vào nhà, những người ở xa hơn thì chạy vào khách sạn và phòng đánh bài. Không lâu sau, cảnh sát tuần tra đã đến thẩm vấn.
Erik đã sớm quen với cảnh tượng như vậy.
Nửa năm nay, bất kể anh đi đâu, đều được đối xử như vậy.
Sẽ không còn ai đối xử với anh như cô ấy nữa.
Hai trăm đô la cô ấy đưa, ta không động đến một xu. Đó là kỷ vật của anh.
Kỷ niệm điều gì?
Tạm thời không rõ.
Tháng năm, anh đi đến Paris, tìm được một công việc ở đó… Thiết kế lại và sửa chữa nền móng của Palais Garnier. Nền móng của Palais Garnier có một con suối, từ khi xây dựng đến nay, luôn là nỗi phiền muộn của nhà thiết kế Charles Garnier.
Trong mắt người khác, thiết kế lại nền móng gần như là nhiệm vụ bất khả thi nhưng đối với anh, đó chỉ là chuyện nhỏ.
Trước khi gia nhập đoàn xiếc, anh từng là kiến trúc sư của vua Ba Tư, không chỉ cải tạo cung điện Mazandaran mà còn xây dựng một phòng tra tấn bí mật.
Không phải phòng tra tấn theo nghĩa truyền thống để đặt dụng cụ tra tấn, mà là một căn phòng hình lục giác được khảm đầy gương, chỉ cần nhấn nút, các loại gương phẳng, gương lõm, gương lồi trong phòng sẽ xoay theo trục, thay đổi liên tục các cảnh tượng kinh hoàng như đèn kéo quân.
Tháng bảy, nền móng của Palais Garnier đã được sửa chữa xong… Thật là một điều kỳ diệu, nhờ đó anh trở thành người nổi tiếng trong giới kiến trúc Paris.
Anh dần có danh tiếng, giành lại được địa vị và sự giàu có, mặc lên mình bộ vest được cắt may tinh xảo.
Cuối cùng cũng có thể quay về tìm cô ấy.
Tuy nhiên, đến New Orleans mới biết, cô ấy đã sớm lấy chồng ở Paris, trở thành vợ của người khác.
Lời tác giả:
Kẻ côn đồ mặc vest đến rồi!
Một viên thuốc an thần: Cha chỉ mất tích thôi.
Cha đã mất tích.
Mất tích trên biển, chỉ là một cách nói nhẹ nhàng hơn về việc gặp nạn. Rất có thể cha đã… Lizzie đột nhiên cảm thấy máu dồn lên não, ngực tức nhưng vì cô không bao giờ mặc áo nịt ngực bó sát nên chỉ thở không ra hơi, chứ không may mắn ngất đi được.
Cô buộc phải đối mặt với thực tế.
Có thể cô sẽ mất cha mãi mãi.
Nghĩ đến điều này, cô thấy lạnh khắp người, ước gì có thể mặc một trăm bộ quần áo. Nhưng ngay cả khi mặc quần áo, cô vẫn thấy lạnh. Cái lạnh đó tỏa ra từ tận đáy lòng, chỉ mặc quần áo dày thì không thể xua tan được.
Cô không ngừng tua lại những chuyện đã qua trong đầu, như đèn kéo quân, từng chuyện một. Họ không phải lúc nào cũng giàu có như vậy. Vào thời điểm khó khăn nhất, dù họ đi đến đâu cũng bị người ta nhìn bằng ánh mắt khinh thường. Tuy nhiên, vì cha luôn đứng trước mặt cô nên cô chưa bao giờ nếm trải được nỗi khổ của cuộc sống.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
