Nhìn bề ngoài thì đây là một liên minh của những người tiến hóa tự do, nhưng trên thực tế, không ít blogger chuyên về người tiến hóa đã phân tích rằng, đằng sau tổ chức này có bóng dáng của nhiều quốc gia và các tập đoàn tài phiệt độc quyền. Tổ chức này có thành phần phức tạp, vàng thau lẫn lộn và cũng thường là đối tượng bị đổ vỏ cho các hoạt động khủng bố của người tiến hóa.
Tất nhiên, đây cũng là cái mác mà bọn lừa đảo qua mạng hiện giờ thích dùng nhất.
Mới chừng nửa năm trước, lúc Bạch Hà Vỹ theo cán bộ khu phố đến thăm hỏi từng hộ dân, nghe nói có một thanh niên sùng bái người tiến hóa trong khu vực quản lý, bị bọn tự xưng là người của tổ chức “Thần Trượng” dụ dỗ rằng có thể giúp cậu ta sở hữu nhân tố tiến hóa để thức tỉnh, cuối cùng bị lừa mất trắng tận bảy, tám mươi vạn tệ, khóc lóc thảm thiết nước mũi tèm lem.
Chẳng nhẽ đám người này đang nhắm vào số tiền tiết kiệm cưới vợ mà bố mẹ và bà nội cậu vất vả dành dụm bao năm nay sao?
“Dễ ợt.” Ngụy Ba cũng đã chuẩn bị kỹ lưỡng từ trước, liền ra hiệu cho đàn em mở hết balo ra.
Bọn chúng đã điều tra sơ qua về Bạch Hà Vỹ, gia cảnh bình thường, công việc làng nhàng, những kẻ mới thức tỉnh thế này là dễ dụ nhất, vì bọn họ vốn dĩ chẳng biết bản thân mình mang giá trị lớn cỡ nào.
Đàn em của Ngụy Ba nhanh chóng mở toang tất cả các balo đang mang theo. Một người vác cái balo nhét đầy những thỏi vàng lấp lánh, một người khác lại nhồi nhét chật ních cả đống bảng Anh, Euro, đô la Mỹ, còn balo của người thứ ba lại chất đống các loại chìa khóa xe và sổ đỏ.
Những thứ đó gần như làm lóa mắt Bạch Hà Vỹ. Có những lúc cũng chẳng thể trách người dân dễ bề mắc bẫy, đối mặt với những thứ này, nếu tâm lý không vững thì đúng là kiểu gì cũng sa lưới.
“Nếu cậu muốn, trong tổ chức của chúng tôi cũng không thiếu ngưởi đẹp, cậu thích màu da, độ tuổi hay giới tính nào? Chúng tôi đều có thể thu xếp.” Ngụy Ba đan mười ngón tay vào nhau, gương mặt hiện rõ vẻ tự tin: “Nếu cậu gia nhập tổ chức của chúng tôi, cậu sẽ xuất phát ở vị trí cán bộ cấp một. Những căn nhà giống như thế này, chỉ cần một ngày lương của cậu là đủ tậu hai căn rồi.”
Bạch Hà Vỹ tự nhủ sau này phải đối xử nhân từ hơn một chút với những người dân bị lừa gạt, đôi khi chẳng phải do bọn họ ngu ngốc dễ lừa, mà thủ đoạn của đám lừa đảo thực sự quá đỗi thử thách lòng người.
Nhìn đi, người ta đem đến cả một biển thành ý thế kia cơ mà.
“Thấy sao hả? Chỉ cần cậu gật đầu, tất cả những thứ này đều thuộc về cậu.” Ngụy Ba tiếp tục cười tươi rói.
Xa xa, tại phòng chỉ huy của Bộ Hành động Đặc biệt.
“Đám người “Thần Trượng” lại đem ba cái thứ giẻ rách này đi thử thách cán bộ sao?” Một người thanh niên khẽ chửi thề: “Có ngon thì nhắm vào tôi đây này!”
Người bên cạnh vừa cười vừa mắng: “Cậu tưởng đám tài phiệt kia là Bồ Tát sống à? Bọn họ cho cậu bao nhiêu, sau này sẽ bắt cậu phải ói ra gấp trăm, gấp ngàn lần. Đến lúc xuất ngoại rồi, cậu xem thử những thứ này liệu có giữ nổi nữa không? Cơ mà kẻ mạnh nhất thế giới này có ý thức phòng vệ khá phết, báo cảnh sát từ sớm rồi.”
“Sao nhóm ngoại cần vẫn nhởn nhơ lề mề vậy?” Một người khác lầm bầm: “Bên này đã giao tranh mấy hiệp rồi đây này.”
Mấy cái tổ chức nước ngoài này đúng là quá coi thường bọn họ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)