Hết cách thôi, tính chất công việc của Bộ Hành động Đặc biệt là thế, thường hay hoạt động vào lúc đêm hôm khuya khoắt, lỡ vớ phải thì đành tự nhận mình xui xẻo.
Bạch Hà Vỹ nhanh chóng dọn dẹp chút rác quanh bờ sông, sau đó đi kiểm tra lại xem mấy tấm biển cảnh báo cấm bơi lội và cấm câu cá đã được lắp ráp về vị trí cũ hay chưa là coi như xong việc; chỉ là tâm trạng cậu lại có chút chán chường.
Vốn dĩ cậu không đến mức bồn chồn lo âu nhường này, nhưng chứng kiến thằng nhóc thực tập sinh từng lẽo đẽo theo mình làm việc nay đã đường hoàng thi đỗ biên chế, mà bản thân vẫn chỉ là một kẻ đánh thuê làm mướn, trong lòng ít nhiều cũng có cảm giác chua xót.
Bạch Hà Vỹ ngẩn ngơ ngắm bầu trời, nhất thời đâm ra mê mẩn. Bản thân thi trượt thì cũng có hề hấn gì, so với thiên hà vũ trụ bao la này, bản thân căn bản chỉ là...
Cảm xúc than vãn thân phận nhỏ bé còn chưa kịp tuôn trào hết, Bạch Hà Vỹ đột nhiên nhớ tới một truyền thuyết lưu truyền từ thuở nảo thuở nào; nghe đồn rằng cầu nguyện với sao băng thì linh nghiệm lắm. Đây lại còn là mưa sao băng vạn năm có một, chắc chắn sẽ càng linh nghiệm hơn.
“Cầu xin ngài, xin ngài hãy cho con đỗ công chức đi; con thực sự không muốn tiếp tục thi nữa đâu, thi đến bạc cả đầu rồi.” Bạch Hà Vỹ chắp hai tay trước ngực, nhắm nghiền mắt lại, miệng lẩm bẩm khấn vái trận mưa sao băng đang lướt qua: “Nếu ngài thấy không được thì hủy diệt luôn thế giới này đi cũng được, con thật sự chịu hết nổi rồi.”
Ngay sau đó, để bảo đảm chắc chắn sao băng có thể lắng nghe thấu đáo nguyện vọng của mình mà không độ nhầm người, Bạch Hà Vỹ lại cẩn thận đọc tụng số căn cước công dân, địa chỉ nhà các thứ rõ mồn một; làm xong xuôi hết thảy mọi việc, cõi lòng cậu rốt cuộc cũng vơi bớt đi phần nào sự nặng nề.
Biết đâu được, sau một giấc ngủ dậy điểm thi cấp tỉnh được công bố, cậu lại vươn lên dẫn đầu với khoảng cách biệt lập; chỉ cần không manh động đấm giám khảo phỏng vấn thì cầm chắc tấm vé vào biên chế, thậm chí còn tiết kiệm được luôn mớ tiền học phí của lớp ôn thi phỏng vấn nữa chứ!
Sau khi tự cảm thấy bản thân đã “mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên”, Bạch Hà Vỹ mới giơ điện thoại chụp mấy kiểu ảnh công việc ở bờ sông kèm theo khung thời gian chìm, gửi vào nhóm chat báo cáo rồi mới chịu lết người về nhà.
Lúc về đến nhà, bà nội cùng bố mẹ đều đã chìm vào giấc ngủ say. Bạch Hà Vỹ rón rén đi về phòng mình, không dám đánh thức mọi người; cậu lẳng lặng bật máy tính, truy cập vào trang web Nhân sự Khảo thí để tra cứu điểm. Trung tâm ôn thi lại vừa rêu rao rằng, tối nay có khả năng sẽ công bố điểm thi viết cấp tỉnh.
Đương nhiên, cái “tối nay” của trung tâm ấy đã được nhai đi nhai lại từ cách đây tận một tuần rồi.
Lắm lúc Bạch Hà Vỹ muốn đi tố cáo bọn họ tội quảng cáo sai sự thật ghê gớm; Cục Quản lý Giám sát Thị trường sao không đi gõ đầu tụi nó để thu dăm ba đồng tiền phạt nhỉ?
Cái trò này thì khác quái gì hành vi buôn bán nỗi lo âu đâu? Bị cái tin vịt rác rưởi ấy xoay mòng mòng, cậu đã thao thức mất ngủ ròng rã suốt mấy ngày liền. Quá thống khổ.
Bạch Hà Vỹ căng mắt ra nhìn, kết quả trang web vẫn báo lỗi không thể tra cứu. Hết cách, cậu đành chuyển hướng lên mạng tìm mấy con AI bói toán rởm để xin chút đỉnh an ủi tâm lý.
Ngược lại, mấy cái hội nhóm ôn thi công chức mà cậu tham gia bình luận đã nảy số nhiều đến mức dọa người. 999+ là giới hạn hiển thị của WeChat, chứ đâu phải là giới hạn buôn dưa lê của các thành viên trong nhóm.
Do tỷ lệ cạnh tranh thi công chức năm sau luôn khốc liệt hơn năm trước, nên trạng thái tinh thần của mọi người cũng cảm động đến rớt nước mắt.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)