“Việc đào sâu hiểu rõ những cơ chế hoạt động đó là biểu hiện cho năng lực chuyên môn của tôi. Còn việc truyền đạt để những kiến thức đó được thẩm thấu bởi một bộ não mang chỉ số IQ giống như ông, chính là công việc của tôi.” Ôn Tri Nhất chậm rãi đáp lời.
...Nghe cứ như có mùi khinh bỉ ở đây ấy nhỉ.
Hoắc Lăng não nề than thở trong bụng, Ôn Tri Nhất thật sự không thức tỉnh dị năng kiểu “Ngôn Linh” (lời nói trở thành sự thật) đấy chứ?
Sao mỗi lần trò chuyện với cậu ta xong, ông ta đều có cảm giác uất nghẹn trong lòng thế này?
***
Quay trở lại với diễn biến trong cấm địa.
Bạch Hà Vỹ cùng các nghiên cứu viên đã dồn hết thảy những người sống sót vào không gian phòng thủ an toàn. Một khi cấm địa đã thành hình, mọi phương hướng xung quanh đều mất đi ý nghĩa ban đầu.
Không gian và khoảng cách sẽ bị biến dạng, méo mó. Rất thường thấy tình huống những người ở bên trong đinh ninh mình đã đi được hàng chục km, nhưng những người bên ngoài lại chỉ nhìn thấy bọn họ đang lẩn quẩn chạy vòng tròn.
“Cậu Bạch, cậu cũng mau vào đây đi.” Một nghiên cứu viên vội vàng giục giã: “Chúng ta chỉ cần ở đây đợi ứng cứu là được.”
Nói đúng lắm!
Bạch Hà Vỹ theo phản xạ toan bước vào trong. Nhưng vừa nhớ tới nội dung tin nhắn điện thoại vừa nhận được ban nãy, cậu lại chần chừ.
“Viện Nghiên Cứu của thành phố ngày nào cũng có lịch trình thanh tẩy năng lượng tiến hóa định kỳ. Vậy mà cấm địa lại có thể hình thành chớp nhoáng đến mức này, chắc chắn phải có bàn tay của kẻ nào đó cố tình giở trò đứng sau thao túng nhằm tạo ra tình cảnh tiến thoái lưỡng nan.”
Bạch Hà Vỹ giơ điện thoại lên vẫy vẫy: “Tôi sẽ ra ngoài thăm dò tình hình một chút, đợi khi thời cơ chín muồi tôi sẽ quay lại, mọi người tuyệt đối không được tự ý bước ra khỏi không gian phòng thủ nhé.”
Nói rồi, Bạch Hà Vỹ phẩy tay rời khỏi khu vực của Viện Nghiên Cứu.
“Tôi làm đúng như anh bảo rồi đấy.” Khi đã cách xa Viện Nghiên Cứu một khoảng kha khá, Bạch Hà Vỹ mới cất giọng nói qua điện thoại với thái độ bán tín bán nghi.
“Làm tốt lắm, cậu Bạch đề phòng tôi như thế này thì tôi không cần phải bận tâm xem sau này có kẻ nào khác lừa bịp được cậu nữa không.” Một giọng nam trẻ tuổi vang lên từ điện thoại: “Hiện tại, ba cường quốc đứng đầu trong số năm quốc gia ủy viên thường trực Hội đồng Bảo an Liên Hợp Quốc về cơ bản đã làm chủ được công nghệ can thiệp nhân tạo vào các khu vực cấm địa.
“Nhưng vấn đề nằm ở chỗ, một khi người tiến hóa sử dụng nguồn năng lượng không xác định này, chúng không hề bốc hơi, mà sẽ phát tán và phân tán vào không khí.
Trong điều kiện bình thường, sự xuất hiện của loại năng lượng này chỉ làm tăng thêm xác suất những người bình thường trở thành người tiến hóa mà thôi. Tuy nhiên, nếu nguồn năng lượng này vượt ngưỡng an toàn, nó sẽ tích tụ và hình thành nên một khu vực cấm địa.”
“Ở thời điểm hiện tại, công nghệ mà loài người nắm trong tay chỉ dừng lại ở khả năng phân tán và tái cấu trúc nguồn năng lượng này, chứ chưa thể đạt đến trình độ thao túng chính xác quá trình hình thành ở bên trong cấm địa được.”
Giọng nam trẻ tuổi có vẻ hứng thú, tiếp tục nói: “Cậu Bạch có nghĩ lý do tại sao cấm địa lại mang tên là “cấm địa” không?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)

