Giờ đây, tình trạng này lại càng trở nên tồi tệ. Sau “Ngày tiến hóa”, tình hình tài chính của vô số công ty tụt dốc không phanh, thi thoảng lại có mặt bằng bị phong tỏa, phá vỡ nghiêm trọng sự ổn định của thị trường, đẩy hàng vạn người vào cảnh thất nghiệp.
Và khi con đường công chức và viên chức trở thành lối thoát cuối cùng, chiếc cầu độc mộc ấy lại càng thêm chật chội bởi sự chen chúc của cả những người bình thường khao khát có việc làm lẫn đám người tiến hóa.
Vốn dĩ Bạch Hà Vỹ chỉ coi công việc này là bước đệm tạm thời, ai ngờ làm mãi làm mãi nó lại thành cái nghề nuôi sống bản thân. Mà mỗi lần đi thi, trước khi bước vào phòng thi thì ngạo nghễ “ngôi vương này ngoài ta ra chẳng ai xứng”, thi xong bước ra lại thảm thương “thời vận chẳng mỉm cười với ta”.
Thấm thoắt cậu đã làm nhân viên hợp đồng được ba, bốn năm rồi; điểm thi cấp tỉnh năm nào cũng tăng lên, nhưng thứ hạng lại cứ thế tụt dần đều, một chữ “thảm” làm sao mà diễn tả cho hết?
Tiễn người tiến hóa đến làm thủ tục đi xong, Bạch Hà Vỹ mới quanh quẩn gần cơ quan xì xụp một bát bún, không quên dặn dò cho thêm thật nhiều ớt. Sắp đến mười hai giờ đêm, cậu thấy sếp trực ban nhắn tin báo rằng có thể chuẩn bị về nhà.
Bạch Hà Vỹ vừa dọn dẹp xong túi xách của mình, bỗng thấy chiếc điện thoại trực ban vốn im lìm nãy giờ đột nhiên đổ chuông ầm ĩ. Điện thoại reo trong vòng ba tiếng chuông bắt buộc phải nhấc máy, nếu không sẽ bị quy trách nhiệm. Cậu lao tới như một mũi tên, nhanh chóng bắt máy.
Đầu dây bên kia vang lên một giọng nói: “Có phải Ủy ban phường Hòa Bình đó không?”
“Đúng vậy ạ, xin hỏi anh cần hỗ trợ chuyện gì?” Bạch Hà Vỹ hạ giọng, thanh âm trở nên điềm đạm, nhẹ nhàng.
Bất kể là ứng phó phòng chống bão lụt, hỏa hoạn động đất, thậm chí là sửa nhà gây ồn ào hay án mạng hình sự, Ủy ban phường đều phải chịu trách nhiệm. Cái gì cũng đổ lên đầu cán bộ cơ sở gánh hết, thế thì cần mấy ban ngành chức năng kia để làm gì?
Phải thi đỗ, nhất định phải đỗ rồi bay đi; cái công việc nát bét này cậu thật sự không thể nuốt trôi nổi nữa rồi.
Dẫu uất ức là thế, nhưng lúc Bạch Hà Vỹ thực sự lóc cóc chạy đến bờ sông, khoác lên người chiếc áo gi-lê của tình nguyện viên phường, cậu vẫn cần mẫn giơ loa phát thanh tiến hành giải tán đám đông.
“Xin mọi người chú ý an toàn, không chen lấn xô đẩy, vui lòng lùi về phía sau.”
“Xin mọi người lùi ra ngoài vạch vàng.”
...
Mãi đến tận hai, ba giờ sáng, cuối cùng cậu cũng lùa được đám thanh niên tò mò này vào khu vực an toàn.
“Tiểu Bạch này, đối tượng xem mắt lần trước giới thiệu cho cậu tiến triển đến đâu rồi?” Bạch Hà Vỹ còn chưa kịp thở phào nhẹ nhõm đã thấy ông anh bên phường hàng xóm chạy tới lân la hỏi chuyện.
Ủy ban phường Hòa Bình của bọn họ và Ủy ban phường Hòa Hài sát vách nằm kề cận nhau, rất nhiều khu vực quản lý bị trùng lặp, thế nên người của hai cơ quan chơi thân với nhau chẳng khác gì người chung một nhà.
Bạch Hà Vỹ tuy mang danh nhân viên hợp đồng nhưng lại là người bản địa, quan trọng nhất là ngoại hình vô cùng ưa nhìn; điều này mang lại cho cậu vô khối lợi thế!
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)