Giọng nói của Ôn Tri Nhất chậm rãi vang lên: “Khi thứ sức mạnh này không được tịnh hóa, ngược lại còn tích tụ và ngưng kết lại với nhau, nó sẽ gây ra sự ô nhiễm, từ đó hình thành nên những “Cấm địa” độc nhất vô nhị.
Trong cấm địa, một tấc cỏ cũng không thể mọc nổi; thậm chí ngay cả đám người tiến hóa như các người lọt vào đó thì cũng chỉ còn nước nằm chờ chết.”
“Tâm trạng của Bạch Hà Vỹ hiện tại khá ổn định, tạm thời đừng nói cho cậu ta biết cấp bậc dị năng thực sự của mình.”
Ôn Tri Nhất lập tức chốt lại phương hướng công việc sắp tới: “Trước khi xác định được khuynh hướng nhân tố tiến hóa của cậu ta, tuyệt đối không được tự ý tiếp xúc trực tiếp, hãy cố gắng hết sức để cuộc sống của cậu ta không bị xáo trộn.”
“Vâng, vâng.” An Đình Ngọc đâu dám ho he từ chối nửa lời: “Chỉ là bên phía Bộ trưởng Hoắc thì sao?”
“Chuyện của Hoắc Lăng tôi tự có cách xử lý.” Giọng điệu của Ôn Tri Nhất lộ rõ sự lạnh lẽo khó hiểu: “Không phải ông ta lấy cớ vợ sắp đẻ để xin nghỉ phép sao? Nếu có dịp, tôi nhất định sẽ cho ông ta tự mình nếm thử nỗi khổ ải của việc chửa đẻ.”
Nói xong, màn hình máy tính xách tay phụt tắt.
An Đình Ngọc và người đồng nghiệp ôm máy tính xách tay nhìn nhau trân trân. Câu chốt hạ cuối cùng của vị Cố vấn Ôn kia chứa đựng hàm ý sâu xa quá!
Tội nghiệp Bộ trưởng Hoắc. Cầu trời khấn Phật phù hộ cho ngài tốt nhất đừng bao giờ dính chấn thương mà rơi vào tay Cố vấn Ôn, không thì e là trên người ngài sẽ mọc thêm vài bộ phận mới đấy.
***
Ở một diễn biến khác, Bạch Hà Vỹ đang mang tâm trạng ủ rũ đi làm. Thứ hạng kỳ thi cấp tỉnh đã được công bố rồi. Vị trí cậu thi chỉ lấy một người mà cậu lại xếp thứ tám, so với năm ngoái kết quả còn rớt mất hai bậc.
Sự thật này đã quá đỗi xát muối vào tim rồi. Nhưng khi nghĩ đến việc bản thân giờ đã là người tiến hóa, sau này muốn thi thì chỉ tiêu tuyển dụng dành cho người tiến hóa lại càng ít ỏi hơn, mà điểm chuẩn thì lại cao chót vót, nỗi bi thương trong lòng cậu lại càng dâng trào mạnh mẽ.
Nỗi đau đớn cùng cực này, thậm chí còn lấn át cả sự bồn chồn, lo âu vì thi trượt.
“Không sao đâu Tiểu Bạch, thời buổi này thi biên chế chông gai lắm. Cậu nhìn con trai Bí thư Lý mà xem, ở nhà ôn thi toàn thời gian suốt ba năm ròng rã, ấy thế mà đến thi cán bộ phường xã còn chẳng đỗ nổi kia kìa.”
“Đúng đấy Tiểu Bạch, đừng buồn nữa, lần sau thi lại là được mà.” Các đồng nghiệp đoán chẳng sai, thấy điểm thi cấp tỉnh đã được công bố, chắc mẩm Bạch Hà Vỹ lại trượt vỏ chuối rồi.
Haizz, cái thời buổi này cạnh tranh khốc liệt thật. Ngày xưa, cái chức cán bộ phường xã chỉ cần nộp hồ sơ là auto được nhận, thế mà giờ đây lại có cả đống thạc sĩ, nghiên cứu sinh đổ xô đi thi, áp lực cạnh tranh chẳng kém gì thi công chức.
Chính vì lẽ đó, những người vốn chê bai lương cán bộ phường bèo bọt muốn nộp đơn xin nghỉ việc cũng tự dưng giảm đi đáng kể.
“Tiểu Bạch, tối qua cậu trực ban đúng không? Vụ việc đám người của “Chân Thần Mạt Nhật” là thế nào vậy?”
“Đúng rồi, trên tin tức nói bọn chúng là thế lực đến từ nước ngoài, hình như do một bà thím nào đó tố giác thành công. Nghe nói bọn chúng định giở trò lén lút ở bờ sông chỗ chúng ta. Bọn khốn nạn, lỡ nước sông mà có vấn đề gì, thì chẳng phải cuộc sống của chúng ta sẽ gặp rắc rối to sao?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-593460.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)