Việc đầu tiên cô học được trong ngày tận thế là không nên nhiều chuyện. Vận mệnh của mỗi người là lựa chọn của bản thân, không trách được ai.
Có người quay video gửi vào nhóm, Lâm Đống và vài tên tay sai lại bắt đầu châm chọc trên nhóm.
“Lớp trưởng cố lên, chúng ta đợi tin chiến thắng của cậu.”
“Lúc khó khăn vẫn phải dựa vào lớp trưởng.”
Cho đến tối, Lý Minh Hạo vẫn không gửi bất kỳ tin nhắn nào trong nhóm. Những người khác trong nhóm dường như cũng không nhớ còn có một người đang trôi nổi.
Tin nhắn trong nhóm chỉ còn lại cầu cứu và trao đổi vật phẩm, nhưng những người có lương thực đều giả vờ c.h.ế.t, không ai muốn trao đổi.
Đến chín giờ, có tiếng gõ cửa ngoài, Lục Sanh liếc nhìn, lại là Tô Tử Thành và Lâm Đống.
“Tiểu sư muội bị bốn con châu chấu đó ăn sạch rồi hả?” Tôn Điềm Điềm lắc lắc điện thoại, Lý Tưởng đang gọi trong nhóm đòi dùng Coca đổi lương thực chính.
Dường như nghe thấy tiếng người trong cửa nói chuyện, Tô Tử Thành ghé sát vào cửa, giọng điệu hiếm khi dịu dàng, “Lục Sanh, trước đó anh thái độ không tốt, em mở cửa đi.”
“Có chuyện gì?” Lục Sanh kéo cửa ra, lạnh lùng đ.á.n.h giá hai người.
Đói hai ngày, ngay cả thần tượng e-sports cũng không chịu nổi. Tô Tử Thành mặt vàng như nghệ, hai mắt hơi trũng xuống, đâu còn chút phong thái hào hùng trên bục trao giải.
“Trước đó anh nói toàn là lời giận dỗi, em đừng để trong lòng.” Tô Tử Thành hạ mình cực thấp, suýt nữa thì chui vào lòng Lục Sanh gọi một tiếng mẹ.
Lục Sanh liếc nhìn ống quần ướt sũng của Tô Tử Thành và Lâm Đống, rõ ràng là muốn ra ngoài không thành, thực sự không còn cách nào mới quay đầu tìm cô cầu cứu.
“Em gái đừng giận, trước đó anh ăn nói bừa bãi.” Lâm Đống cười hì hì xáp lại.
Lục Sanh nhếch mép cười khẽ, “Mấy ngày trước tôi còn là tiện nhân, muốn xin cơm thì đã là em gái rồi à?”
Lâm Đống bị nghẹn họng đến ngượng ngùng, gãi tai nhìn Tô Tử Thành.
“Lục Sanh, anh và Bạch Sương Sương không phải là quan hệ như em nghĩ.” Tô Tử Thành nghiêng người, kiên nhẫn dỗ dành, “Tuần tới anh còn phải thi đấu, hai ngày nay đói bụng tập luyện hiệu quả rất kém.”
“Nói đi nói lại vẫn là muốn xin cơm.” Lục Sanh nhướn mày, “Được thôi, bây giờ gọi điện cho Bạch Sương Sương, đem những lời các người mắng tôi trước đó nguyên văn mắng cô ta một lần nữa.”
Tô Tử Thành lộ ra vẻ khó xử, “Lục Sanh……”
Lục Sanh cười lạnh, “Tô Tử Thành, anh không thấy ghê tởm sao? Ăn bám quen rồi phải không? Nói vài lời dễ nghe là muốn từ tôi lừa ăn lừa uống mang về cho Bạch Sương Sương.”
“Cô…… các cô rõ ràng có đồ ăn, lại nhìn bạn học đói bụng?”
Tô Tử Thành tức đến đỏ mặt, “Mọi người đều ở trong trường, ngẩng đầu không thấy cúi đầu thấy, dù sao cũng phải có chút tình bạn học chứ?”
“Bây giờ nếu trái đất nổ tung, toàn thân anh đều bị thổi bay cũng chỉ còn lại một cái da mặt dày.”
Lục Sanh tức đến bật cười, “Mặt dày như vậy, xương cốt lại mềm nhũn, đói hai bữa liền chạy tới l.i.ế.m mặt xin cơm.”
“Lục Sanh! Cô!”
Cuối cùng vẫn muốn giữ thể diện, Tô Tử Thành bị Lục Sanh mắng cho một lúc lâu không nói nên lời, đành cùng Lâm Đống xám xịt bò lên lầu.
Trở về phòng, Tráng Tráng đột nhiên nhảy lên vai Lục Sanh, bất an kêu meo ô meo ô.
“Meo ô, cô nghe thấy không? Ngoài cửa sổ có tiếng động.”
Bịch. Bịch bịch.
Cùng với hành động của Lục Sanh, tiếng va đập trên kính càng dữ dội! Cảnh tượng trước mắt khiến Tôn Điềm Điềm sợ hãi hét lên một tiếng rồi trốn vào lòng Lục Sanh.
Vô số con bướm khổng lồ to bằng nửa bàn tay dán trên kính cửa sổ, hết con này đến con khác cố gắng đập vỡ kính lao vào phòng!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-495035.jpg&w=256&q=75)

