Chị Nguyệt Trân chết rồi.
Buổi sáng trước khi ra cửa, cô ấy nói với tôi, cô ấy không muốn sinh đứa nhỏ này ra, muốn đi theo những người đó đến phòng khám chui phá thai.
Những cô gái đã được chị Nguyệt Trân chỉ cách đeo “áo mưa” đều bật khóc.
Tôi không khóc.
Hoặc là nói tôi muốn khóc, nhưng lại không khóc được.
Tôi há miệng ra, song không rơi được một giọt nước mắt nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 