Chị Nguyệt Trân chết rồi.
Buổi sáng trước khi ra cửa, cô ấy nói với tôi, cô ấy không muốn sinh đứa nhỏ này ra, muốn đi theo những người đó đến phòng khám chui phá thai.
Cho nên dưới sự áp giải của những người đó, cô ấy ra cửa.
Nhưng vào buổi tối, chỉ có những người đó quay lại, mang theo tin tức chị Nguyệt Trân đã chết.
Hoặc là nói tôi muốn khóc, nhưng lại không khóc được.
Tôi há miệng ra, song không rơi được một giọt nước mắt nào.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

